Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể hỏi con một số câu như: “Cậu bé đã làm gì khiến cây vui?”, “Cây đã cho cậu bé những gì?”, “Con thấy như thế nào về cách cây yêu cậu bé?” Đồng thời, có thể cùng con vẽ lại cây và cậu bé, hoặc làm một “cuốn nhật ký cho cây” để con kể lại những điều con sẽ làm nếu là cây. Hoặc chơi trò đóng vai: một người làm cây, một người làm cậu bé, để con tưởng tượng và cảm nhận cảm xúc của nhân vật. Những hoạt động này giúp trẻ nhớ nội dung, hiểu ý nghĩa về yêu thương, cho đi và trân trọng những gì mình nhận được.

Ngày xưa, có một cây cổ thụ lớn sống trong rừng, và cây ấy yêu một cậu bé nhỏ xíu. Mỗi ngày, cậu bé lại đến chơi cùng cây: cậu hái lá của cây để làm vương miện, trèo lên thân cây, đu từ cành này sang cành khác, ăn những quả táo ngọt, và chơi trò trốn tìm quanh gốc cây. Khi mệt, cậu bé sẽ nằm nghỉ trong bóng mát của cây. Cây yêu cậu bé rất nhiều, và cây luôn hạnh phúc khi thấy cậu vui chơi.
Nhưng thời gian trôi đi, cậu bé lớn lên, và cây bắt đầu thấy cô đơn khi cậu không còn dành thời gian chơi như trước. Một ngày, cậu quay lại và cây mời gọi: “Hãy đến, cậu bé, trèo lên thân ta, đu trên cành ta, ăn táo và chơi trong bóng mát của ta, để được hạnh phúc.” Nhưng cậu bé đáp: “Mình đã quá lớn để trèo và chơi. Mình muốn có tiền để mua những thứ khác và tận hưởng cuộc sống. Cây có thể cho mình tiền không?” Cây buồn bã nhưng không nỡ từ chối, nên đã bảo cậu: “Ta không có tiền, nhưng cậu có thể hái táo của ta và đem bán ở thành phố. Như vậy, cậu sẽ có tiền và được hạnh phúc.” Cậu bé làm theo, hái táo mang đi, và cây lại hạnh phúc.
Thời gian trôi qua, cậu bé vắng mặt lâu, cây lại buồn. Khi cậu quay lại, cây reo mừng và mời cậu chơi như trước. Nhưng cậu nói: “Mình bận lắm, mình cần một ngôi nhà để có chỗ ở, mình muốn có vợ và con, vậy mình cần một ngôi nhà. Cây có thể cho mình không?” Cây chỉ còn cách nói: “Ta không có nhà, nhưng cậu có thể chặt cành của ta để xây nhà.” Cậu bé làm theo, lấy cành cây đi xây nhà, và cây lại hạnh phúc.
Một thời gian sau, cậu trở lại, và cây gần như không kìm được niềm vui: “Hãy đến chơi với ta, cậu bé.” Nhưng cậu nói: “Mình đã già và buồn, mình cần một con thuyền để đi thật xa. Cây có thể cho mình không?” Cây nhủ thầm: “Cậu có thể dùng thân cây của ta để đóng thuyền,” và cậu bé đã làm vậy, rồi ra đi. Cây một lần nữa hạnh phúc, nhưng lòng lại man mác buồn.
Cuối cùng, sau rất lâu, cậu bé quay về, giờ đã già, mệt mỏi, và cây chỉ còn là một gốc cây trơ trọi. Cậu nói: “Mình không cần gì nhiều nữa, chỉ cần một nơi yên tĩnh để ngồi nghỉ.” Cây, dù đã kiệt sức, vẫn mời: “Hãy ngồi xuống, cậu bé, nghỉ ngơi đi.” Cậu bé ngồi, và cây lại hạnh phúc, lần cuối cùng.
Câu chuyện kết thúc ở đó, nhưng ẩn chứa một thông điệp sâu sắc: tình yêu và sự cho đi vô điều kiện có thể mang lại hạnh phúc, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng, biết đủ và cân bằng trong mối quan hệ giữa cho và nhận. The Giving Tree không chỉ là câu chuyện về một cậu bé và một cây, mà còn là câu chuyện về lòng vị tha, sự yêu thương, và những giá trị sống mà mỗi người đều nên suy ngẫm.
Nếu bạn muốn một câu chuyện giản dị nhưng đầy cảm xúc, khiến bạn vừa thấy ấm áp vừa phải suy nghĩ về cuộc sống, The Giving Tree chắc chắn là một cuốn sách đáng đọc.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Keith Carradine.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể hỏi con một số câu như: “Cậu bé đã làm gì khiến cây vui?”, “Cây đã cho cậu bé những gì?”, “Con thấy như thế nào về cách cây yêu cậu bé?” Đồng thời, có thể cùng con vẽ lại cây và cậu bé, hoặc làm một “cuốn nhật ký cho cây” để con kể lại những điều con sẽ làm nếu là cây. Hoặc chơi trò đóng vai: một người làm cây, một người làm cậu bé, để con tưởng tượng và cảm nhận cảm xúc của nhân vật. Những hoạt động này giúp trẻ nhớ nội dung, hiểu ý nghĩa về yêu thương, cho đi và trân trọng những gì mình nhận được.
