Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng và giàu cảm xúc về ký ức, tình bạn và sự quan tâm giữa các thế hệ. Thông qua hành trình ngây thơ nhưng đầy yêu thương của cậu bé Wilfrid Gordon đi tìm “trí nhớ” cho một người bạn già, cuốn sách cho thấy ký ức không chỉ là những điều đã qua, mà còn là cảm xúc, kỷ niệm và sự gắn bó với những người ta yêu quý. Câu chuyện gợi nhắc người đọc về giá trị của lòng thấu hiểu, sự đồng cảm và cách những hành động nhỏ bé, chân thành có thể mang lại niềm an ủi và ý nghĩa lớn lao.

Cuốn sách kể một câu chuyện rất nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về ký ức, tình bạn và sự quan tâm giữa các thế hệ, xoay quanh một cậu bé còn rất nhỏ tên là Wilfrid Gordon McDonald Partridge. Cậu bé có một cái tên dài khác thường, và điều đó khiến cậu cảm thấy gần gũi đặc biệt với một người trong viện dưỡng lão sống cạnh nhà mình.
Ngôi nhà của Wilfrid nằm ngay bên cạnh một viện dưỡng lão, nơi cậu thường xuyên lui tới và quen biết tất cả những người già sống ở đó. Mỗi người đều để lại trong cậu một ấn tượng riêng. Cậu thích nghe bà Jordan chơi đàn organ, thích lắng nghe ông Hosking kể những câu chuyện rùng rợn, chơi cricket cùng ông Tippet, giúp bà Mitchell làm những việc vặt dù bà phải chống gậy để đi lại, và vô cùng ngưỡng mộ ông Drysdale với giọng nói vang như người khổng lồ. Nhưng trong tất cả những người ấy, người mà Wilfrid yêu quý nhất là bà Nancy Alison Delacourt Cooper – bởi bà cũng có bốn cái tên giống như cậu. Wilfrid gọi bà một cách thân mật là bà Nancy và thường kể cho bà nghe mọi bí mật của mình.
Một ngày nọ, Wilfrid tình cờ nghe bố mẹ nói chuyện về bà Nancy với giọng đầy thương cảm. Mẹ cậu gọi bà là “tội nghiệp”, còn bố giải thích rằng bà đã bị mất trí nhớ. Điều đó khiến Wilfrid vô cùng thắc mắc. Cậu không hiểu trí nhớ là gì và tại sao lại có thể bị mất đi. Với bản tính tò mò, cậu đi hỏi từng người trong viện dưỡng lão.
Mỗi người đã cho cậu một câu trả lời khác nhau, rất riêng và rất giàu cảm xúc. Có người nói ký ức là thứ gì đó ấm áp, có người bảo đó là những điều từ rất lâu rồi. Có người cho rằng ký ức khiến ta bật khóc, người khác lại nghĩ ký ức khiến ta mỉm cười, và có người nói ký ức quý giá như vàng. Những câu trả lời ấy tuy khác nhau nhưng dần dần ghép lại thành một bức tranh đầy đủ trong tâm trí non nớt của Wilfrid.
Cậu bé quyết định làm một việc rất đặc biệt: đi tìm ký ức cho bà Nancy. Wilfrid trở về nhà và bắt đầu chọn những đồ vật mà cậu cho rằng có thể là “ký ức”. Cậu đặt vào giỏ một chiếc hộp đựng vỏ sò mà cậu từng nhặt được vào mùa hè năm trước, một con rối kéo dây luôn khiến mọi người bật cười, và một tấm huy chương của ông cậu để lại – món đồ gợi cho cậu nỗi buồn và sự nhớ thương. Cậu còn mang theo quả bóng đá yêu quý của mình, thứ cậu trân trọng như vàng. Cuối cùng, trên đường đến gặp bà Nancy, cậu ghé qua chuồng gà và nhẹ nhàng lấy một quả trứng còn ấm.
Khi Wilfrid mang từng món đồ đến cho bà Nancy, bà vừa ngạc nhiên vừa xúc động trước sự chân thành của cậu bé. Và điều kỳ diệu đã xảy ra. Mỗi món đồ chạm đến một mảnh ký ức sâu kín trong bà. Quả trứng ấm khiến bà nhớ lại những quả trứng xanh lốm đốm bà từng thấy trong tổ chim ở khu vườn của dì mình. Chiếc vỏ sò đưa bà trở về những chuyến đi biển xa xưa, khi bà còn nhỏ và đi tàu điện trong cái nóng oi ả. Tấm huy chương khiến bà nghẹn ngào nhớ về người anh trai mà bà yêu thương, người đã ra chiến trường và không bao giờ trở về. Con rối gợi lại hình ảnh bà và chị gái cười vui bên bát cháo, còn quả bóng giúp bà nhớ đến lần đầu gặp Wilfrid và những bí mật mà hai bà cháu từng chia sẻ.
Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh hai con người – một rất già và một rất nhỏ – cùng mỉm cười hạnh phúc. Trí nhớ của bà Nancy không trở lại một cách trọn vẹn, nhưng những mảnh ký ức quý giá đã được đánh thức bằng sự quan tâm, thấu hiểu và tình yêu thương chân thành của một cậu bé chưa lớn.
Cuốn sách không chỉ kể lại một câu chuyện cảm động về ký ức, mà còn cho thấy rằng đôi khi, những điều quan trọng nhất trong cuộc sống không đến từ kiến thức hay tuổi tác, mà đến từ trái tim biết lắng nghe và quan tâm đến người khác. Đây là một câu chuyện giản dị, dễ đọc, nhưng đủ sâu để khiến người đọc suy ngẫm và muốn giữ nó lại thật lâu sau khi gấp sách lại.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Bradley Whitford.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện bằng những câu hỏi đơn giản như: “Con nhớ những đồ vật Wilfrid đã mang cho bà Nancy không?”, “Theo con, vì sao mỗi món đồ lại khiến bà nhớ ra một chuyện khác nhau?” hoặc “Con có món đồ nào khiến con nhớ đến một kỷ niệm vui hay buồn không?”. Có thể cùng con chọn vài đồ vật quen thuộc trong nhà và kể cho nhau nghe kỷ niệm gắn với từng món đồ, hoặc khuyến khích con vẽ lại cảnh con thích nhất trong câu chuyện. Những hoạt động này giúp trẻ ghi nhớ nội dung, hiểu rằng ký ức gắn liền với cảm xúc, và học cách quan tâm, đồng cảm với người khác.
