Cuốn sách kể về Abdul, một cậu bé yêu những câu chuyện về khu phố và con người quanh mình nhưng lại gặp nhiều khó khăn khi viết chúng ra giấy. Qua hành trình vật lộn với chữ cái, lỗi sai và sự tự ti trong lớp học, Abdul dần tìm ra cách kể câu chuyện theo cách của riêng mình. Câu chuyện cho thấy rằng mỗi người đều có một tiếng nói đáng được lắng nghe, và việc mắc lỗi là một phần tự nhiên trên con đường học cách kể và viết nên câu chuyện của chính mình.

Cuốn sách kể về Abdul – một cậu bé rất yêu thích kể chuyện. Trong cuộc sống hằng ngày, Abdul nhìn thấy và ghi nhớ vô số điều thú vị xung quanh khu phố nơi mình sống. Em thích kể về những đứa trẻ mang ủng đi quyên góp tiền, về các thiếu niên nhảy múa trong những toa tàu điện ngầm, về người đàn ông thắt nơ cổ bán bánh đậu trên phố Broad, hay về người phụ nữ bán đá bào mát lạnh từ tầng hầm nhà mình vào những ngày hè nóng nực. Với Abdul, mọi người và mọi nơi quanh em đều là những câu chuyện sống động.
Thế nhưng, việc viết những câu chuyện ấy ra giấy lại là một thử thách lớn. Abdul gặp khó khăn với chữ cái: chữ b thường quay ngược, chữ p và chữ s khiến em lẫn lộn, còn những chữ cái câm thì càng làm em bối rối vì không hiểu tại sao chúng tồn tại dù không phát ra âm thanh. Abdul thích những đường thẳng gọn gàng, như những đường viền sắc nét mà bác thợ cắt tóc tạo trên đầu em, nhưng chữ viết của em thì nguệch ngoạc, xiêu vẹo, không bao giờ nằm yên trên dòng kẻ.
Trong mỗi giờ tập viết ở lớp, Abdul viết rồi xóa, xóa rồi lại viết. Trang giấy của em đầy những vết làm lem do tẩy quá nhiều. Trong khi các bạn có những câu văn sạch sẽ, gọn gàng, Abdul chỉ có những vệt mờ và khoảng trống. Dần dần, em tự hỏi tại sao mình phải viết, khi những câu chuyện trong sách ở trường chẳng giống con người hay nơi chốn mà em biết ngoài đời. Abdul nghĩ rằng có những câu chuyện thuộc về sách vở, nhưng câu chuyện của em thì không.
Một ngày nọ, lớp của Abdul có một vị khách đến thăm. Đó là ông Muhammad, một nhà văn. Ông có bộ râu và đường chân tóc được cắt thẳng tắp, đôi giày thể thao sạch sẽ giống hệt cách Abdul luôn giữ giày của mình. Ông đọc cho cả lớp nghe một câu chuyện về một cậu bé có mái tóc cắt gọn, làn da sẫm màu, sống trong một cộng đồng quen thuộc: phụ nữ tết tóc trước hiên nhà, các cô bé nhảy dây với những hạt cườm kêu lách cách, những người đàn ông mặc áo dài trắng cầu nguyện trên vỉa hè trước cửa một cửa hàng được dùng làm nhà thờ. Cậu bé ấy âm thầm quan sát và bảo vệ cộng đồng của mình.
Sau khi đọc xong, ông Muhammad khuyến khích các học sinh hãy viết những câu chuyện mới, với những “siêu anh hùng” mới của riêng mình. Abdul bắt đầu thấy hy vọng. Em ấn chặt tờ giấy xuống bàn và cố gắng viết. Nhưng những lỗi quen thuộc lại xuất hiện, khiến em liên tục do dự, xóa đi rồi viết lại. Càng cố viết cho đẹp, em càng thất vọng. Cuối cùng, em làm rách cả tờ giấy và chỉ còn lại một lỗ thủng.
Trong khi các bạn đã viết kín trang, Abdul trượt xuống dưới bàn, ước gì có một cục tẩy đủ lớn để xóa chính mình đi. Ông Muhammad nhận ra và hỏi xin xem câu chuyện của em. Abdul thì thầm rằng em không có câu chuyện nào vì em không thể viết như các bạn khác. Ông Muhammad trả lời rằng ông cũng không viết giống họ, rồi cho Abdul xem cuốn sổ tay của mình – đầy những dòng chữ lộn xộn. Ông giải thích rằng mình cứ viết ra tất cả, rồi sửa lại sau.
Lời nói đó khiến Abdul nảy ra một ý tưởng. Em bắt đầu viết thật nhanh, không xóa, không sửa, để mặc cho chữ sai và câu chưa tròn. Em viết vòng quanh lỗ thủng trên giấy, lấp đầy trang bằng câu chuyện của mình. Khi đọc lại, Abdul nhận ra trong những dòng chữ sai chính tả ấy là một câu chuyện mà em rất thích.
Trong những ngày sau đó, Abdul viết lại câu chuyện của mình nhiều lần, mỗi lần gọn gàng hơn. Em mỉm cười khi đọc lại, nhưng đến lúc nộp bài, em lại lo lắng. Một vài bạn nhận xét bài của em còn cẩu thả và có lỗi sai, khiến Abdul lặng lẽ giấu bài của mình xuống dưới cùng.
Vài ngày sau, ông Muhammad quay lại lớp và nói rằng ông rất thích một trong những câu chuyện của học sinh. Ông bắt đầu đọc to câu chuyện đó trước cả lớp. Khi nghe, Abdul dần nhận ra đó chính là câu chuyện của mình – về một cậu bé với mái tóc cao được tạo hình sắc nét, làn da màu nắng sớm, dõi theo và bảo vệ trẻ con, người lớn và khu phố thân quen. Dù phải dừng lại vài lần vì lỗi sai, ông Muhammad vẫn đọc đến hết.
Khi ông nói tác giả là Abdul, cả lớp nhìn em rồi vỗ tay. Các bạn khen câu chuyện hay và thú vị. Abdul ngẩng lên, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Khi em hỏi về những lỗi sai, ông Muhammad trả lời rằng mọi nhà văn đều mắc lỗi, và những lỗi ấy sẽ được sửa dần theo thời gian.
Câu chuyện kết thúc khi Abdul nhận ra rằng mình cũng là một nhà văn, rằng câu chuyện của em xứng đáng được viết ra và lắng nghe.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Tramell Tillman.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và thực hiện một vài hoạt động đơn giản để giúp con nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa của sách. Hãy hỏi con: Abdul thích kể những câu chuyện về điều gì? Vì sao cậu bé gặp khó khăn khi viết? Điều gì đã giúp Abdul không bỏ cuộc? Phụ huynh cũng có thể khuyến khích con kể lại một câu chuyện quen thuộc trong cuộc sống của mình, vẽ một bức tranh về “siêu anh hùng đời thường” mà con yêu thích, hoặc cùng con thử viết hoặc kể một câu chuyện mà không lo đúng sai, sau đó cùng nhau sửa lại. Qua những hoạt động này, trẻ sẽ hiểu rằng ai cũng có câu chuyện riêng và việc mắc lỗi là điều bình thường khi học cách kể và viết câu chuyện của mình.
