Getting to Know Ruben Plotnick

Getting to Know Ruben Plotnick là câu chuyện kể về một cậu bé nổi tiếng vì sự kỳ quặc, hài hước ở trường học và một buổi chiều đặc biệt khi cậu đến nhà bạn làm bài tập. Qua cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ giữa Ruben và bà Rosie – người bà hay quên nhưng rất đáng yêu, câu chuyện dần hé lộ một góc khác của “cậu nhóc nghịch ngợm”: sự tinh tế, tử tế và lòng cảm thông. Không chỉ là một câu chuyện vui nhộn, cuốn sách còn nhẹ nhàng nói về nỗi lo bị xấu hổ của trẻ em, về cách chúng ta thường hiểu sai người khác, và về giá trị của sự cảm thông, tôn trọng trong tình bạn và gia đình.

Getting to Know Ruben Plotnick

Cuốn sách Getting to Know Ruben Plotnick được kể lại qua góc nhìn của cậu bé David, một học sinh tiểu học đang học cùng lớp với Ruben Plotnick – nhân vật nổi tiếng nhất trường. Ruben được mọi người gọi bằng biệt danh “The Plotnick” vì cậu luôn làm những việc kỳ quặc, hài hước và không giống ai. Ở lớp, Ruben có thể bôi bơ đậu phộng thành ria mép khi ăn trưa, thổi bong bóng trong sữa sô-cô-la bằng ống hút, ngồi trên bệ cửa sổ đọc sách trong khi giữ thăng bằng cả chồng sách trên đầu. Cậu trả lời câu hỏi bằng giọng nói ngộ nghĩnh, nhưng luôn trả lời đúng, cho thấy mình rất thông minh. Vì vừa vui nhộn vừa giỏi giang, Ruben trở thành người mà ai cũng muốn làm bạn.

David cũng rất ngưỡng mộ Ruben. Vì thế, khi một ngày Ruben bất ngờ muốn đến nhà David làm bài tập cùng, David vừa sung sướng vừa lo lắng. Niềm vui đến từ việc được chơi với “ngôi sao” của lớp, nhưng nỗi lo lại xuất phát từ bà của cậu – bà Rosie. Bà Rosie rất đáng yêu nhưng cũng rất khó đoán. Bà hay quên, hay nhầm lẫn, lúc thì ngồi im lặng không đáp lại ai, lúc lại lắc lư người liên tục. Bà có mái tóc trắng, xinh đẹp, hát rất hay những bài hát cũ dù giọng đã yếu. Bà vẫn làm được những chiếc bánh quy sô-cô-la ngon nhất, chơi cờ đam rất giỏi, nhưng đôi khi lại gọi David là “cậu bé nhỏ” thay vì tên cậu, hoặc tranh cãi với ông Nate – người chồng đã mất của bà từ nhiều năm trước. Điều khiến David giật mình nhất là khi bà đang yên lặng bỗng gọi to tên ông Nate và đòi khiêu vũ. Khi đó, bất kỳ ai ở gần cũng phải đứng dậy, đỡ bà và cùng bà nhảy một điệu valse, thậm chí cả chú chó schnauzer trong nhà cũng “tham gia”.

David rất yêu bà, nhưng cậu thầm mong hôm Ruben đến chơi, bà sẽ ngủ một giấc thật dài để không xảy ra chuyện gì khiến cậu xấu hổ. Nhưng mọi việc không diễn ra như mong muốn. Khi David và Ruben về đến nhà, bà Rosie đang ngồi trong bếp uống trà. Ruben nhanh chóng thể hiện đúng “phong cách Plotnick” của mình: trộn bánh quy vào sữa thường để làm “sữa sô-cô-la”, cười ngặt nghẽo, rồi còn ngồi thẳng vào bồn rửa chén thổi bong bóng. Trước mặt bà Rosie, David hồi hộp chờ xem Ruben sẽ phản ứng thế nào. Cậu lo Ruben sẽ bắt chước giọng nói run run của bà hay đem câu chuyện này ra làm trò cười ở lớp.

Rồi khoảnh khắc David sợ nhất cũng đến. Bà Rosie đứng dậy, nhìn thẳng vào Ruben và đòi khiêu vũ, gọi tên ông Nate. David vội vàng bước lên định đỡ bà, mong nhanh chóng kết thúc để tránh bị bẽ mặt. Nhưng bất ngờ xảy ra: Ruben lặng lẽ bước ra khỏi bồn rửa, lau tay vào quần, nhẹ nhàng vòng tay qua eo bà Rosie và nói rằng bà muốn nhảy với cậu. Ruben hoàn toàn nghiêm túc, không đùa cợt, không chế giễu. Cậu cùng bà nhảy một điệu valse vụng về nhưng đủ để bà vui vẻ, rạng rỡ.

Khoảnh khắc đó khiến David nhận ra mình đã hiểu sai về Ruben. Cậu bạn nổi tiếng vì trò hề hóa ra lại rất tinh tế, tử tế và biết tôn trọng người khác. Ruben đã có một “cơ hội vàng” để biến mọi chuyện thành trò cười, nhưng cậu không làm vậy. Thay vào đó, cậu mang lại niềm vui cho một bà cụ hay quên và khiến David cảm thấy nhẹ nhõm, cảm động.

Sau lần gặp gỡ ấy, David thật sự vui vì Ruben đã đến nhà mình và gặp bà Rosie. Cậu hiểu rằng Ruben không chỉ là “anh hề” của lớp mà còn là một người bạn tốt. Về sau, khi bà Rosie lại nhắc đến “cậu bé ngồi trong bồn rửa” và đòi khiêu vũ, David biết chính xác bà đang nhớ ai.

Cuốn sách khép lại bằng một cảm giác ấm áp và quen thuộc: nỗi lo sợ bị xấu hổ khi mời bạn về nhà, điều mà rất nhiều đứa trẻ từng trải qua, hóa ra thường là lo lắng không cần thiết. Getting to Know Ruben Plotnick không chỉ kể một câu chuyện dễ thương về tình bạn, mà còn nhẹ nhàng nhắc người đọc rằng đằng sau vẻ ngoài kỳ quặc hay hài hước của một người có thể là một tấm lòng rất đẹp, và đôi khi những điều ta lo sợ nhất lại dẫn đến những kỷ niệm đáng quý nhất.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Zach Braff.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và tương tác để giúp con ghi nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa sâu hơn. Hãy hỏi con: Con nhớ nhất chi tiết nào về Ruben Plotnick? Vì sao Ruben được mọi người yêu mến ở trường? hoặc Khi Ruben nhảy với bà Rosie, con nghĩ David cảm thấy thế nào? Cha mẹ cũng có thể cùng con đóng vai, một người làm bà Rosie, một người làm Ruben hoặc David, để diễn lại cảnh khiêu vũ trong bếp. Ngoài ra, hãy khuyến khích con chia sẻ: Nếu con là Ruben, con sẽ làm gì trong tình huống đó? hoặc Con đã bao giờ lo lắng sẽ bị xấu hổ khi mời bạn về nhà chưa? Những hoạt động và câu hỏi này giúp trẻ nhớ lại câu chuyện, đồng thời hiểu được ý nghĩa về sự cảm thông, tử tế và việc không vội đánh giá người khác.

Scroll to Top