Where the Wild Things Are là câu chuyện về một cậu bé nhỏ tuổi nhưng mang trong mình những cảm xúc mãnh liệt. Qua chuyến phiêu lưu kỳ ảo đến vùng đất của những Điều Hoang Dã, Max được sống trọn vẹn với cơn giận, sự nổi loạn và khát khao làm chủ thế giới của mình. Cuối cùng, khi đã trải qua quyền lực và tự do tuyệt đối, cậu nhận ra điều mình cần nhất vẫn là sự yêu thương, an toàn và ấm áp của mái nhà. Câu chuyện nhẹ nhàng cho thấy hành trình trưởng thành trong cảm xúc của trẻ, nơi trí tưởng tượng giúp các em hiểu và quay về với tình yêu thương một cách tự nhiên.

Vào một buổi tối nọ, khi cậu bé Max mặc bộ đồ hóa trang hình con sói. Trong bộ đồ ấy, Max trở nên nghịch ngợm khác thường: cậu chạy khắp nhà, làm đủ trò quậy phá, gây ra hết rắc rối này đến rắc rối khác. Khi mẹ gọi Max là “đồ hoang dã”, cậu bé còn ngang ngược đáp lại bằng lời thách thức đầy giận dữ. Vì sự hỗn láo ấy, Max bị phạt đi ngủ sớm và không được ăn tối.
Một mình trong căn phòng, Max nằm đó với cơn giận còn âm ỉ. Nhưng rồi, điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Căn phòng của cậu dần thay đổi: những bức tường biến thành rừng cây, dây leo mọc um tùm, trần nhà như biến mất, và cả căn phòng trở thành một khu rừng rậm rạp. Không lâu sau, một đại dương xuất hiện, và giữa làn nước ấy có một chiếc thuyền nhỏ, như thể đang chờ riêng Max.
Max bước lên thuyền và bắt đầu chuyến hành trình dài, băng qua ngày và đêm, qua nhiều tuần lễ, gần như suốt một năm, cho đến khi cậu cập bến một vùng đất kỳ lạ – nơi sinh sống của những Điều Hoang Dã.
Những sinh vật ở đó trông vô cùng đáng sợ: chúng gầm rú dữ dội, nhe hàm răng sắc nhọn, trợn tròn đôi mắt hung hãn và giơ những móng vuốt ghê gớm. Nhưng Max không hề bỏ chạy. Cậu nhìn thẳng vào mắt từng con, không chớp mắt, không lùi bước. Chính sự gan dạ và ánh nhìn kiên định ấy khiến những Điều Hoang Dã phải khuất phục. Chúng gọi Max là sinh vật hoang dã nhất trong tất cả và tôn cậu lên làm vua của xứ sở này.
Trở thành vua, Max ra lệnh cho những Điều Hoang Dã bắt đầu một cuộc vui cuồng nhiệt. Chúng nhảy múa, la hét, chạy nhảy không ngừng trong một buổi “đại tiệc hoang dã” đầy hỗn loạn và tự do. Nhưng rồi, giữa lúc đang ở đỉnh cao quyền lực và náo nhiệt, Max bỗng cảm thấy trống rỗng. Cậu dừng cuộc vui lại, ra lệnh cho các Điều Hoang Dã đi ngủ mà không được ăn tối – giống hệt hình phạt mà cậu từng phải chịu.
Trong sự yên lặng ấy, Max nhận ra mình đang cô đơn. Cậu khao khát được ở nơi có người yêu thương mình nhất. Từ rất xa, vượt qua cả thế giới, Max dường như ngửi thấy mùi thức ăn quen thuộc, ấm áp – mùi của bữa tối ở nhà.
Max quyết định từ bỏ ngai vàng. Những Điều Hoang Dã van xin cậu ở lại, nói rằng chúng yêu cậu đến mức muốn “ăn thịt” cậu vì quá thương mến. Chúng lại gầm gừ, trợn mắt, giơ móng vuốt để giữ Max lại. Nhưng cậu kiên quyết bước lên thuyền, vẫy tay chào tạm biệt và lên đường trở về.
Chuyến trở về cũng dài như chuyến đi: qua nhiều tuần lễ, qua một ngày, qua đêm tối, cho đến khi Max trở lại căn phòng quen thuộc của mình. Khu rừng biến mất, đại dương không còn, và mọi thứ trở lại như cũ.
Khi Max nhìn quanh, cậu thấy bữa tối đang chờ sẵn trên bàn. Thức ăn vẫn còn nóng.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, cha mẹ có thể cùng con trò chuyện và chơi những hoạt động đơn giản để giúp con ghi nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa sâu hơn. Hãy hỏi con: Vì sao Max bị phạt đi ngủ? Con nghĩ Max cảm thấy thế nào khi ở xứ sở những Điều Hoang Dã? Điều gì khiến Max muốn quay về nhà? Cha mẹ cũng có thể cùng con vẽ lại vùng đất của những Điều Hoang Dã, đóng vai Max và các sinh vật hoang dã, hoặc cùng kể lại câu chuyện theo trí nhớ của con. Qua những hoạt động này, trẻ sẽ hiểu rằng dù cảm xúc có mạnh mẽ đến đâu, tình yêu thương và sự an toàn của gia đình vẫn là nơi quan trọng nhất để quay về.
