Chú Dơi Stellaluna

Chú Dơi Stellaluna là câu chuyện cảm động về một chú dơi con vô tình bị lạc mẹ và phải lớn lên giữa một gia đình chim. Tại đây, Stellaluna học cách sống khác với bản năng của mình để được chấp nhận, cho đến khi cô bé tìm lại được gia đình thật sự và nhận ra giá trị của việc được là chính mình. Qua hành trình ấy, câu chuyện nhẹ nhàng gửi gắm thông điệp về tình mẫu tử, sự khác biệt, khả năng thích nghi và tình bạn – rằng dù chúng ta không giống nhau, chúng ta vẫn có thể thấu hiểu, yêu thương và gắn bó với nhau.

Chú Dơi Stellaluna

Ở một khu rừng xa xôi, nóng ẩm và rậm rạp, có một con dơi mẹ vừa sinh được một cô con gái nhỏ. Dơi mẹ yêu thương con vô cùng, lúc nào cũng ôm chặt con vào ngực mỗi khi bay đi kiếm ăn trong đêm. Bà dịu dàng đặt tên cho con là Stellaluna.

Mỗi tối, dơi mẹ lại mang Stellaluna theo khi bay qua rừng, tìm những trái cây chín thơm ngọt. Nhưng một đêm nọ, khi mùi trái cây lan tỏa trong không khí, một con cú lớn đã phát hiện ra hai mẹ con. Nó lặng lẽ lao xuống tấn công. Dơi mẹ cố gắng tránh né trong hoảng loạn, nhưng cú tiếp tục bổ nhào hết lần này đến lần khác. Trong lúc hỗn loạn, Stellaluna bị đánh văng khỏi vòng tay mẹ và rơi xuống khoảng không tối đen.

Đôi cánh non nớt của Stellaluna không thể giúp cô bé bay được. Cô rơi ngày càng nhanh, cho đến khi những cành cây rậm rạp bên dưới níu lại. Một cành nhỏ vừa đủ cho đôi chân bé xíu của Stellaluna bám vào. Run rẩy vì lạnh và sợ hãi, cô quấn cánh quanh người, treo mình trên cành cây và kêu yếu ớt gọi mẹ. Nhưng không có tiếng đáp lại.

Khi trời sáng, Stellaluna không còn đủ sức bám trụ. Cô lại rơi xuống lần nữa và lần này rơi thẳng vào một cái tổ mềm mại của ba chú chim non. Giật mình, ba chú chim kêu lên hoảng hốt. Stellaluna vội bò ra khỏi tổ và treo mình khuất phía dưới.

Suốt ngày hôm đó, Stellaluna nghe thấy chim mẹ liên tục bay đi rồi quay về mang thức ăn cho các con. Cô bé đói lả, nhưng những con sâu bọ mà chim mẹ mang về lại hoàn toàn không phải món ăn quen thuộc của dơi. Cuối cùng, vì quá đói, Stellaluna leo vào tổ, nhắm mắt lại và há miệng. Một con châu chấu xanh rơi thẳng vào miệng cô.

Từ đó, Stellaluna bắt đầu sống như một chú chim. Cô thức ban ngày, ngủ ban đêm, ăn côn trùng dù rất khó nuốt. Những thói quen của loài dơi dần biến mất, chỉ còn lại một điều: Stellaluna vẫn thích ngủ treo mình bằng chân. Một lần, khi chim mẹ vắng nhà, ba chú chim tò mò bắt chước theo. Khi chim mẹ trở về và thấy cảnh các con treo ngược, bà hoảng hốt la lên và cấm tuyệt đối.

Chim mẹ nghiêm khắc nói với Stellaluna rằng cô đang dạy con bà những thói quen nguy hiểm. Bà chỉ cho phép Stellaluna ở lại nếu hứa sẽ tuân theo mọi quy tắc của loài chim. Stellaluna đồng ý. Cô ăn côn trùng mà không nhăn mặt, ngủ trong tổ vào ban đêm và không treo mình bằng chân nữa.

Thời gian trôi qua, cả bốn đứa trẻ lớn nhanh, tổ chim trở nên chật chội. Chim mẹ quyết định đã đến lúc chúng học bay. Từng đứa một, Pip, Flitter, Flap và cả Stellaluna nhảy khỏi tổ. Stellaluna phát hiện ra mình cũng có thể bay, giống như các bạn chim. Nhưng khi cố gắng đậu xuống cành cây như chim, cô lại vụng về và lúng túng.

Xấu hổ, Stellaluna tự nhủ sẽ bay suốt cả ngày để không ai thấy mình hạ cánh kém cỏi. Một hôm, cả nhóm bay đi rất xa. Khi mặt trời lặn, ba chú chim lo lắng muốn quay về, nhưng Stellaluna đã bay quá xa và không nghe thấy. Cuối cùng, ba chú chim đành quay về tổ, để lại Stellaluna một mình trong rừng tối.

Mệt mỏi, Stellaluna đậu lên một cái cây và nhớ lại lời hứa không treo mình bằng chân. Cô cố bám bằng ngón tay cái rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, Stellaluna gặp một nhóm dơi khác. Họ ngạc nhiên khi thấy cô treo ngược một cách kỳ lạ và nói rằng cô đang treo sai cách. Stellaluna bối rối vì trước giờ cô luôn được dạy rằng mình làm sai.

Khi nghe Stellaluna kể lại câu chuyện của mình, các con dơi vô cùng kinh ngạc. Và rồi một con dơi lớn tiến lại gần, ngửi mùi và nhận ra đó chính là con gái mình. Dơi mẹ đã sống sót sau cuộc tấn công của cú và cuối cùng tìm lại được Stellaluna. Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau trong xúc động.

Dơi mẹ dẫn Stellaluna đi trong đêm tối và dạy cô rằng loài dơi có thể nhìn thấy trong bóng đêm. Stellaluna sợ hãi lúc đầu, nhưng khi buông mình bay xuống bầu trời đêm, cô nhận ra mình thật sự nhìn thấy được mọi thứ. Cả đàn dơi tìm đến một cây xoài, và Stellaluna được ăn no nê những trái cây ngọt lành mà cô hằng yêu thích.

Không quên bạn cũ, hôm sau Stellaluna quay lại thăm ba chú chim và mời họ đến gặp gia đình dơi của mình. Khi ở cùng đàn dơi, các chú chim cảm thấy mọi thứ đều “ngược lại”. Đến khi đêm xuống, Stellaluna bay đi và ba chú chim cố bay theo, nhưng chúng không thể nhìn thấy trong bóng tối và suýt va vào cây. Stellaluna kịp thời cứu các bạn và đưa họ lên cành cây an toàn.

Trong yên lặng, cả bốn nhận ra dù khác nhau rất nhiều, họ vẫn cảm thấy gắn bó và hiểu nhau. Họ tự hỏi vì sao có thể vừa khác biệt đến thế, lại vừa giống nhau đến vậy. Stellaluna kết luận rằng đó là một điều bí ẩn, nhưng có một điều chắc chắn: “họ là bạn của nhau”.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Pamela Reed.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng bé trò chuyện và chơi một số hoạt động đơn giản như: hỏi bé Stellaluna là con vật gì, vì sao bạn ấy phải sống cùng gia đình chim và điều gì làm bạn ấy cảm thấy khó khăn nhất. Có thể hỏi thêm: “Stellaluna và các bạn chim khác nhau ở điểm nào?” và “Dù khác nhau, vì sao các bạn vẫn chơi với nhau?”. Phụ huynh cũng có thể cùng bé đóng vai dơi và chim, thử bay ban ngày – ban đêm, treo người hay đậu trên ghế để bé nhớ rõ đặc điểm của từng loài. Qua đó, bé sẽ hiểu rằng mỗi người đều có điểm khác biệt riêng, nhưng tình bạn và sự yêu thương mới là điều quan trọng nhất.

Scroll to Top