Henry Holton Takes the Ice

Câu chuyện kể về Henry Holton, một cậu bé sinh ra trong gia đình có truyền thống khúc côn cầu trên băng, nhưng lại sớm nhận ra niềm đam mê thật sự của mình là trượt băng nghệ thuật. Giữa sự kỳ vọng, phản đối và định kiến xung quanh, Henry dần học cách lắng nghe bản thân và kiên trì theo đuổi điều khiến mình hạnh phúc. Tác phẩm gửi gắm thông điệp nhẹ nhàng về việc tôn trọng sự khác biệt, dũng cảm đi con đường riêng và tin tưởng vào khả năng độc đáo của mỗi đứa trẻ.

Henry Holton Takes the Ice

Câu chuyện trong cuốn sách xoay quanh cậu bé Henry Holton, sinh ra trong một gia đình mà niềm đam mê khúc côn cầu trên băng gần như đã trở thành truyền thống và lẽ sống. Bố mẹ Henry đều chơi hockey, ông nội, chú bác, hàng chục người anh em họ đều chơi, chị gái Sally cũng là một tay hockey cừ khôi. Chỉ có bà của Henry là không còn ra sân, nhưng đó chỉ vì bà từng bị chấn thương hông; trước kia, bà từng là một ngôi sao, nhiều năm liền được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất giải Silver Skates. Cả gia đình Holton “phát cuồng” vì hockey đến mức mẹ Henry lái xe dọn băng Zamboni đi làm, còn mỗi cuối tuần, Sally lại mặc đồ thủ môn đầy đủ cho chú chó Gretzky và cho đứng trấn giữ khung thành.

Vì thế, khi Henry chào đời, ai cũng nghĩ tương lai của cậu đã được định sẵn: cánh trái hay cánh phải trên sân hockey? Bố cậu còn tự tin tuyên bố rằng trước năm năm tuổi, Henry thế nào cũng trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Từ khi còn bé, Henry đã gặm núm cao su là… quả puck, và vừa biết đi, cậu đã được mang giày trượt băng. Quả thật, Henry trượt băng rất giỏi. Cậu lướt nhẹ nhàng, uyển chuyển, không cần nắm tay bố, khiến cả bà cũng phải reo hò từ khán đài và tin chắc cậu sẽ là một ngôi sao hockey tương lai.

Nhưng mọi chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác khi Henry cầm cây gậy hockey trên tay. Cậu cảm thấy không ổn, đôi chân bỗng lúng túng, mất tự nhiên. Dù càng lớn, Henry càng trượt băng giỏi hơn bất kỳ ai trong gia đình, cậu vẫn không thể – và cũng không muốn – sử dụng gậy. Việc trượt thẳng từ đầu này sang đầu kia sân băng khiến cậu chán ngán. Thay vào đó, Henry thích xoay người, uốn lượn, đổi hướng liên tục, nhún nhảy và lắc lư theo cách rất riêng. Điều đó khiến bố mẹ cậu thất vọng, chị Sally tức giận, còn Henry thì bị coi là “tai họa” của môn hockey vì luôn làm hỏng nhịp chơi của người khác.

Một ngày nọ, trong giờ trượt băng tự do, Henry nhìn thấy một tấm áp phích trước cửa sân. Cậu tò mò xin mẹ cho vào xem, dù mẹ có chút ngần ngại vì đó không phải là hockey. Trên khán đài, Henry bị cuốn hút hoàn toàn. Trên băng, các vận động viên trượt như những cánh diều sặc sỡ, xoay tròn, bay bổng theo âm nhạc. Không gậy, không puck, không mũ bảo hộ – chỉ có cơ thể con người hòa cùng giai điệu. Một cô bé trạc tuổi Henry lao đi, xoay người rồi kết thúc bằng tư thế một chân giơ cao trên không. Với Henry, đó giống như phép màu – “phép màu trên băng”.

Khoảnh khắc ấy khiến Henry nhận ra điều mình thực sự muốn. Cậu nhận thấy giày của các vận động viên kia khác giày hockey, và khi mẹ giải thích đó là giày trượt nghệ thuật với lưỡi có răng cưa phía trước, Henry lập tức biết mình cần thứ đó. Thế nhưng bố cậu phản đối gay gắt, khẳng định gia đình họ là gia đình hockey, còn chị Sally thì buông lời chê bai rằng trượt băng nghệ thuật là dành cho con gái. Không ai chịu lắng nghe Henry. Trong lòng cậu nặng trĩu, và rồi cậu quyết định ngừng trượt băng hoàn toàn cho đến khi có được đôi giày mình mong muốn, vì cậu không cần chơi hockey, cậu cần được nhảy múa trên băng.

Mọi chuyện chỉ thay đổi khi bà đến thăm. Bà hỏi Henry cần gì để quay lại sân băng, rồi cho cậu xem một bức ảnh cũ. Trong ảnh là một vận động viên trượt băng nghệ thuật duyên dáng, và Henry nhận ra đó chính là bà mình thời trẻ. Bà kể rằng trước khi chuyển sang hockey, bà từng là một vũ công trên băng, nhưng rồi đã từ bỏ giày có răng cưa để cầm gậy hockey. Đêm đó, bà mang cho Henry đôi giày trượt nghệ thuật cũ của mình. Dù quá cỡ và không được thiết kế cho con trai, đôi giày ấy có thứ Henry khao khát: những chiếc răng cưa phía trước lưỡi giày.

Henry chuẩn bị kỹ lưỡng, mang nhiều đôi tất dày và dành toàn bộ tiền tiết kiệm để mài lại lưỡi giày. Khi bước ra băng, cậu thấy chông chênh, vụng về, nhưng cảm giác ấy lại đúng với con người mình. Cậu trượt, lắng nghe âm nhạc, quên hết xung quanh. Khi buổi trượt kết thúc, Henry vẫn tiếp tục cho đến khi người quản lý sân phải thổi còi và kéo cậu ra. Lần này, bố Henry đã nhìn thấy tất cả.

Ngày hôm sau, bố mang về cho Henry một đôi giày trượt nghệ thuật mới, vừa vặn hoàn hảo, cùng một huấn luyện viên chính thức. Henry bắt đầu tập luyện nghiêm túc. Phải đến lần thứ sáu mươi chín, cậu mới có thể lao đi, xoay tròn và kết thúc bằng tư thế một chân giơ cao như trong giấc mơ năm nào. Trên khán đài, bà lại reo lên câu nói quen thuộc, nhưng lần này là cho một “vũ công trên băng” thực thụ.

Cuốn sách kể lại hành trình Henry dũng cảm lắng nghe chính mình, vượt qua khuôn mẫu và định kiến của gia đình để tìm ra con đường phù hợp nhất. Đó là một câu chuyện ấm áp, truyền cảm hứng về việc tôn trọng sự khác biệt, theo đuổi đam mê và tin rằng mỗi đứa trẻ đều có cách tỏa sáng riêng, ngay cả khi con đường ấy không giống với truyền thống đã được vạch sẵn.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Ray Romano.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện về cảm xúc của Henry khi cậu không được làm điều mình yêu thích và hỏi con xem có bao giờ con cảm thấy mình khác với mong đợi của người lớn hay không. Có thể rủ con kể lại đoạn con thích nhất trong câu chuyện, hoặc đóng vai Henry trượt băng để minh họa bằng động tác cơ thể. Cha mẹ cũng có thể cùng con vẽ một bức tranh về “điều con yêu thích nhất” giống như cách Henry tìm ra đam mê của mình, từ đó giúp con nhớ lại nội dung câu chuyện và hiểu rằng mỗi người đều có thế mạnh riêng, và việc dám là chính mình là điều rất đáng trân trọng.

Scroll to Top