Chú Sư Tử Trong Thư Viện – Library Lion là câu chuyện ấm áp và duyên dáng về một chú sư tử hiền lành bất ngờ trở thành “thành viên đặc biệt” của thư viện. Qua những tình huống tưởng chừng hài hước nhưng đầy cảm xúc, câu chuyện không chỉ kể về hành trình một chú sư tử học cách sống cùng các quy tắc, mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc: luật lệ rất quan trọng, nhưng lòng tốt, sự quan tâm và tình bạn đôi khi còn quan trọng hơn. Đây là một cuốn sách nhẹ nhàng, dễ hiểu, giúp trẻ em cảm nhận được giá trị của sự tử tế, trách nhiệm và biết linh hoạt khi giúp đỡ người khác.

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày rất bình thường, cho đến khi một chú sư tử bất ngờ xuất hiện trong thư viện. Chú bước ngang qua quầy mượn trả, thong thả đi sâu vào các dãy kệ sách như thể nơi này vốn thuộc về mình. Cảnh tượng ấy khiến ông McBee – nhân viên thư viện – vô cùng hoảng hốt. Ông chạy vội đến phòng của cô thủ thư trưởng Miss Merriweather để báo tin. Nhưng điều đầu tiên cô nhắc ông không phải là con sư tử, mà là… “Không được chạy trong thư viện.”
Miss Merriweather là người cực kỳ nghiêm khắc với các quy tắc. Khi nghe nói có sư tử trong thư viện, điều duy nhất cô quan tâm là: nó có vi phạm nội quy không? Và hóa ra là… chưa. Chú sư tử không gây ồn, không phá phách, không làm điều gì sai. Vì thế, theo đúng nguyên tắc, cô quyết định để mặc chú.
Chú sư tử thong dong khám phá thư viện: hít hà mùi thẻ mục lục, cọ đầu vào kệ sách mới, rồi đi đến góc kể chuyện và cuộn mình ngủ ngon lành. Mọi người trong thư viện đều bối rối vì chẳng có quy định nào nói phải làm gì khi có sư tử ở đây.
Đến giờ kể chuyện cho thiếu nhi, ai cũng lo lắng không biết chú sư tử sẽ phản ứng ra sao. Người kể chuyện hơi run, nhưng vẫn bắt đầu đọc. Lạ thay, chú sư tử chăm chú lắng nghe. Hết câu chuyện này đến câu chuyện khác, chú vẫn ở lại. Khi giờ kể chuyện kết thúc và bọn trẻ đứng dậy ra về, chú sư tử tưởng rằng sẽ còn được nghe tiếp nên bối rối. Khi biết là đã hết giờ, chú buồn bã và bất ngờ gầm lên thật to.
Tiếng gầm phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện khiến Miss Merriweather lập tức xuất hiện. Cô nghiêm khắc nhắc lại quy tắc: nếu không giữ yên lặng thì phải rời đi. Tiếng gầm của chú sư tử lúc này không dữ dội mà nghe rất buồn. Một bé gái đã mạnh dạn hỏi thay chú: nếu chú hứa sẽ im lặng, liệu ngày mai có được quay lại giờ kể chuyện không? Sau một hồi suy nghĩ, Miss Merriweather đồng ý. Và từ đó, chú sư tử trở thành “khách quen” của thư viện.
Những ngày sau, chú sư tử đến rất sớm. Miss Merriweather bắt đầu giao cho chú những công việc nho nhỏ: phủi bụi sách bách khoa, liếm keo dán phong bì thư nhắc trả sách quá hạn, giúp các em nhỏ đứng lên lưng để với những cuốn sách trên cao. Chú làm mọi việc một cách lặng lẽ và tận tụy, rồi lại cuộn mình ở góc kể chuyện chờ đến giờ.
Dần dần, mọi người không còn sợ hãi nữa. Trái lại, họ thấy chú sư tử thật phù hợp với thư viện: bước chân nhẹ nhàng, lưng rộng làm chỗ tựa êm ái cho trẻ con, và tuyệt nhiên không bao giờ gầm. Ai cũng yêu mến chú, trừ ông McBee – người luôn tin rằng sư tử không thể hiểu luật lệ và không thuộc về thư viện.
Một ngày nọ, trong lúc giúp Miss Merriweather lấy sách, cô bị ngã và đau, không thể đứng dậy. Cô gọi ông McBee nhưng ông không nghe thấy. Trong tình thế khẩn cấp, cô nhờ chú sư tử đi gọi giúp. Chú chạy thật nhanh, quên mất quy tắc không được chạy. Khi không được ông McBee chú ý, chú sư tử đã làm điều duy nhất có thể: gầm lên thật lớn.
Tiếng gầm khiến ông McBee hoảng hốt chạy theo, vừa đi vừa tố rằng chú sư tử đã phá luật. Nhưng khi vào phòng, ông mới biết Miss Merriweather bị thương và cần gọi bác sĩ. Lúc đó, cô nhẹ nhàng nói rằng đôi khi, ngay cả trong thư viện, vẫn có những lý do chính đáng để phá vỡ quy tắc.
Sau tai nạn, Miss Merriweather phải bó bột tay và không thể làm việc nhiều. Cô mong chú sư tử sẽ đến giúp, nhưng ngày này qua ngày khác, chú không xuất hiện. Thư viện trở nên trống trải, thiếu đi bóng dáng quen thuộc. Miss Merriweather buồn bã, còn ông McBee bắt đầu cảm thấy có lỗi.
Cuối cùng, ông McBee đi tìm chú sư tử khắp khu phố và phát hiện chú đang ngồi ngoài cửa thư viện, lặng lẽ nhìn vào bên trong. Ông nói với chú rằng thư viện có một “quy tắc mới”: không được gầm, trừ khi có lý do rất chính đáng – như giúp một người bạn bị thương. Chú sư tử lắng nghe.
Ngày hôm sau, ông McBee lại báo với Miss Merriweather rằng có một con sư tử trong thư viện. Lần này, cô không ngồi yên mà chạy thật nhanh ra ngoài đón chú, quên mất cả quy tắc không được chạy. Bởi cô hiểu rằng, đôi khi, những quy tắc được sinh ra không phải để ràng buộc, mà để nhường chỗ cho sự tử tế và lòng tốt.
“Library Lion” là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, kể về luật lệ, lòng nhân ái và việc biết khi nào nên linh hoạt để bảo vệ điều đúng đắn. Một cuốn sách khiến người đọc mỉm cười, rồi lặng lẽ suy nghĩ rất lâu sau khi gấp trang cuối cùng lại.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được đọc bởi giọng đọc của nữ diễn viên Mindy Sterling.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong Library Lion, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và chơi một vài hoạt động đơn giản như: hỏi con “Vì sao chú sư tử phải gầm lên trong thư viện?”, “Khi nào thì phá luật lại là điều đúng?”, hoặc “Nếu là con, con sẽ làm gì để giúp Miss Merriweather?”.
Bố mẹ cũng có thể cùng con đóng vai: một người làm thủ thư, một người làm chú sư tử, để diễn lại câu chuyện theo cách của riêng mình.
Những câu hỏi và hoạt động này giúp trẻ nhớ rõ nội dung, đồng thời hiểu rằng quy tắc rất quan trọng, nhưng lòng tốt và việc giúp đỡ người khác cũng cần được trân trọng.
