Sebastian’s Roller Skates

Đây là câu chuyện về Sebastian, một cậu bé nhút nhát, ít nói dù trong lòng luôn đầy ắp suy nghĩ và ước mơ. Thông qua hành trình tập trượt patin từ những lần ngã đau đến khoảnh khắc tự tin lướt đi, câu chuyện kể lại quá trình Sebastian dần vượt qua nỗi sợ hãi, học cách tin vào bản thân và dám nói ra điều mình nghĩ. Tác phẩm gửi gắm thông điệp nhẹ nhàng rằng chỉ cần kiên trì và có cơ hội để thử, mỗi đứa trẻ đều có thể tìm được tiếng nói, sự tự tin và niềm vui của riêng mình.

Sebastian's Roller Skates

Câu chuyện xoay quanh một cậu bé tên Sebastian – một đứa trẻ rất ít nói, dù trong lòng lúc nào cũng đầy ắp suy nghĩ và mong muốn. Sebastian cực kỳ nhút nhát. Khi hàng xóm nhận xét cậu cao lên, cậu chỉ cúi đầu, gật nhẹ và đỏ mặt, trong khi trong đầu lại mơ đến một ngày mình đủ cao để bấm được tất cả các nút thang máy, kể cả những nút trên cùng. Ở tiệm cắt tóc, khi được hỏi về việc học, cậu cũng chỉ đáp khẽ “ổn”, dù thật ra cậu mê địa lý, thuộc tên những vùng biển xa xôi, những hòn đảo nhiệt đới và những miền đất khô cằn trên khắp thế giới. Ngay cả khi không hài lòng với kiểu tóc bị cắt quá sát, Sebastian cũng không dám nói ra điều mình nghĩ.

Ở trường học cũng vậy. Dù biết rõ câu trả lời cho những câu hỏi về thủ đô của các quốc gia xa xôi, cậu vẫn chỉ nhìn xuống bàn, im lặng. Sebastian ngồi ở hàng ghế cuối, ngay sau Ester – cô bé có mái tóc xoăn và đôi mắt màu mật ong. Cậu rất thích Ester nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để bắt chuyện.

Mỗi chiều tan học, Sebastian thường đi bộ về nhà qua công viên. Một hôm, cậu nhìn thấy một đôi giày trượt patin cũ bị bỏ quên trên ghế đá. Cậu chưa bao giờ trượt patin, nhưng luôn tò mò và muốn thử. Sau khi chắc chắn không có ai xung quanh, cậu xỏ giày vào và đứng dậy một cách rón rén. Chỉ một bước thôi, cậu đã ngã đau. Lần thứ hai cũng vậy. Sebastian nghĩ rằng có lẽ trượt patin không dành cho mình, liền tháo giày ra và về nhà.

Thế nhưng ngày hôm sau, đôi giày vẫn còn ở đó. Lần này, Sebastian thử lại. Cậu đứng vững được lâu hơn, dù vừa nhúc nhích đã ngã. Ít nhất, cậu đã đứng được. Cậu bắt đầu quay lại công viên mỗi ngày để tập. Cậu trượt rất chậm, từng bước nhỏ, luôn tìm thứ gì đó để bám vào: cột đèn, thân cây, lan can, thậm chí có lần suýt với tay vào ria mép của một người đi ngang. Mỗi ngày cậu tiến bộ một chút, nhưng sau cả tuần, cậu vẫn trượt chậm và không đi được xa. Nhìn những người khác lướt đi nhẹ nhàng, Sebastian buồn bã và nản lòng.

Một buổi chiều, khi đang tập trung trượt từng bước như thường lệ, Sebastian bất ngờ nghe thấy tiếng kêu cứu của một người đang đuổi theo con chó của mình. Con chó lớn lao thẳng tới, liếm mặt cậu khiến cậu phải ôm chặt lấy nó để khỏi ngã. Rồi con chó bắt đầu chạy, kéo theo Sebastian. Không hiểu bằng cách nào, cậu giữ được thăng bằng và trượt theo sau, giống như đang lướt trên mặt nước. Cậu băng qua cây cầu nhỏ, qua lối mòn dẫn vào rặng cây, qua sân chơi có xích đu, thậm chí còn vượt qua một rãnh đất đang sửa ống nước. Suốt quãng đường dài đó, Sebastian không hề ngã. Khi con chó dừng lại và chủ của nó chạy tới, cậu đứng lặng người, không tin nổi mình vừa trượt gần khắp công viên.

Từ khoảnh khắc ấy, điều gì đó trong Sebastian thay đổi. Khi gặp lại hàng xóm trong thang máy và được hỏi thăm, cậu không còn im lặng như trước mà vui vẻ nói rằng mình đang học trượt patin. Ngày hôm sau, cậu dành cả buổi sáng trượt khắp công viên, ngã vài lần nhưng đều tự đứng dậy ngay. Cùng với việc trượt patin ngày càng vững, Sebastian cũng dần bớt sợ hãi khi nói ra suy nghĩ của mình.

Ở tiệm cắt tóc, khi được hỏi về việc học, cậu mạnh dạn kể về những sa mạc lớn trên thế giới và còn thẳng thắn nói kiểu tóc mình không thích. Ở lớp, khi thầy cô đặt câu hỏi, Sebastian giơ tay và trả lời rành rọt về những ngọn núi cao nhất hành tinh. Cậu nhận ra mình có rất nhiều điều để nói – và cậu đã nói được.

Cuối cùng, Sebastian quyết định làm điều mà trước đây cậu chưa từng dám nghĩ tới. Một buổi chiều, cậu bước đến chỗ Ester, mỉm cười và mời cô bé đi trượt patin cùng mình. Ester cũng hơi nhút nhát, nhưng đã khẽ đồng ý. Sebastian về nhà trong niềm hạnh phúc, đập vỡ con heo đất để mua cho mình một đôi giày trượt mới. Cậu mang đôi giày cũ trả lại đúng chỗ đã nhặt được trong công viên, với hy vọng rằng sẽ có một ai đó giống như mình – ít nói nhưng có rất nhiều điều trong lòng – tìm thấy chúng và bắt đầu hành trình của riêng mình.

Câu chuyện nhẹ nhàng này kể lại quá trình Sebastian vượt qua sự rụt rè, từng bước tìm được tiếng nói và sự tự tin của bản thân thông qua một trải nghiệm tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đã làm thay đổi cả thế giới bên trong cậu.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của  Caitlin Wachs.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện bằng cách hỏi: “Sebastian đã sợ điều gì và điều gì giúp bạn ấy thay đổi?”, “Con có khi nào giống Sebastian, có nhiều điều muốn nói nhưng lại ngại không nói ra không?”. Cha mẹ cũng có thể gợi ý con kể lại đoạn con thích nhất, hoặc cùng con nghĩ xem nếu mình là Sebastian thì sẽ làm gì khi mới tập trượt patin. Ngoài ra, hãy khuyến khích con thử một hoạt động mới (vẽ, chạy xe đạp, học trượt patin…) và cùng con nhớ lại rằng mỗi lần ngã hay thất bại đều có thể giúp mình tự tin hơn, giống như cách Sebastian đã tìm được tiếng nói của mình.

Scroll to Top