Stone Soup

Câu chuyện kể về hành trình của ba vị sư đi qua một ngôi làng từng chịu nhiều khổ đau, nơi con người sống khép kín và chỉ nghĩ cho riêng mình. Bằng cách cùng nhau nấu một nồi “súp đá”, họ dần khơi gợi sự sẻ chia và gắn kết giữa những người dân trong làng. Từ những đóng góp nhỏ bé ban đầu, cả cộng đồng đã cùng tạo nên một bữa tiệc ấm áp, qua đó nhận ra rằng hạnh phúc không đến từ của cải, mà từ việc mở lòng cho đi và cùng nhau xây dựng tình người.

Stone Soup

Câu chuyện bắt đầu khi ba vị sư – Hok, Lok và Siew – cùng nhau đi bộ trên một con đường núi. Trên suốt quãng đường, họ trò chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ bé trong cuộc sống như râu mèo, màu sắc của mặt trời hay ý nghĩa của việc cho đi. Hok, vị sư trẻ nhất, tò mò hỏi Siew – người lớn tuổi và thông thái nhất trong ba người – rằng điều gì làm con người trở nên hạnh phúc. Siew không trả lời ngay mà chỉ mỉm cười và nói rằng họ sẽ cùng nhau tìm ra câu trả lời.

Tiếng chuông vang lên từ một ngôi làng nằm phía dưới chân núi đã thu hút sự chú ý của ba vị sư. Từ trên cao nhìn xuống, họ không thể biết rằng ngôi làng ấy đã trải qua rất nhiều biến cố: nạn đói, lũ lụt và chiến tranh. Những khó khăn kéo dài khiến người dân trở nên mệt mỏi, dè chừng người lạ và thậm chí nghi ngờ cả chính hàng xóm của mình. Trong làng có đủ mọi nghề nghiệp: nông dân, thợ may, thầy thuốc, học giả, thợ mộc, người buôn trà… nhưng mỗi người chỉ lo cho bản thân, hầu như không còn gắn bó hay chia sẻ với nhau.

Khi ba vị sư đặt chân đến làng, người dân nhanh chóng lẩn vào trong nhà. Không ai ra chào đón, các cánh cửa đóng chặt, cửa sổ khép kín. Ba vị sư gõ cửa từng nhà nhưng đều không nhận được hồi đáp. Mỗi lần họ gõ, ngôi nhà ấy lại tối om như thể chưa từng có người ở. Nhìn cảnh đó, cả ba đều nhận ra rằng những con người nơi đây không biết thế nào là hạnh phúc.

Tuy vậy, Siew vẫn bình thản và nói rằng ngay trong ngày hôm đó, họ sẽ chỉ cho dân làng cách để tạo ra hạnh phúc – bằng cách nấu “súp đá”. Ba vị sư gom cành khô, nhóm lửa ngay giữa sân làng, đặt lên đó một chiếc nồi nhỏ và múc nước từ giếng vào. Một bé gái dũng cảm đã đứng quan sát từ đầu và tiến lại hỏi họ đang làm gì. Mỗi vị sư trả lời một phần: họ đang gom củi, nhóm lửa và chuẩn bị nấu súp đá, nhưng cần ba viên đá tròn và nhẵn.

Cô bé giúp họ tìm những viên đá phù hợp và bỏ vào nồi nước. Siew nói rằng những viên đá này sẽ tạo ra món súp rất ngon, chỉ tiếc là chiếc nồi quá nhỏ. Nghe vậy, cô bé liền chạy về nhà xin chiếc nồi lớn nhất của mẹ. Dù ngạc nhiên khi nghe nói rằng người ta có thể nấu súp từ đá, mẹ cô bé vẫn đồng ý cho mượn nồi vì tò mò muốn biết cách làm.

Khi ngọn lửa cháy và chiếc nồi lớn được đặt giữa làng, khói bay lên khiến những người hàng xóm bắt đầu hé cửa sổ nhìn ra. Từng người một bước ra ngoài vì hiếu kỳ. Hok nói rằng súp đá theo cách truyền thống cần có muối và tiêu để nêm nếm, nhưng họ lại không có. Một học giả liền lên tiếng nói rằng mình có muối và tiêu, rồi mang ra thêm vài loại gia vị khác.

Siew nếm thử và bảo rằng với những viên đá như thế này, nếu có thêm cà rốt thì nước súp sẽ ngọt hơn. Một người phụ nữ từ phía sau nói rằng bà chỉ có vài củ cà rốt, rồi chạy về nhà và mang ra nhiều nhất có thể. Hok lại gợi ý rằng thêm hành sẽ ngon hơn, và một người nông dân lập tức mang đến năm củ hành lớn.

Mùi súp bắt đầu lan tỏa khắp làng. Siew tiếp tục nói rằng nếu có thêm nấm thì món súp sẽ hoàn hảo hơn. Nghe vậy, nhiều người dân không kìm được liền chạy về nhà mang ra nấm, mì, đậu, bắp cải. Càng lúc, càng có nhiều người tham gia. Khi một người mở lòng cho đi, người kế tiếp lại sẵn sàng cho đi nhiều hơn. Nồi súp dần trở nên đầy đặn, thơm ngon và phong phú.

Người này đề nghị thêm bánh bao, người khác mang đậu hũ, rồi đến mộc nhĩ, đậu xanh, khoai, bí, bắp non, tỏi, gừng, nước tương, hoa huệ… Ai có gì đều mang ra góp. Chẳng mấy chốc, nồi súp đá trở thành một bữa ăn thịnh soạn chưa từng có.

Khi súp chín, cả làng quây quần lại. Người dân mang theo cơm, bánh hấp, trái cây, bánh ngọt, pha trà và thắp đèn lồng. Họ cùng nhau ăn uống, kể chuyện, ca hát và vui vẻ đến tận đêm khuya – điều mà không ai trong làng còn nhớ lần cuối cùng đã xảy ra từ khi nào. Sau bữa tiệc, họ mở cửa nhà, mời ba vị sư vào nghỉ ngơi trong những căn phòng ấm áp và dễ chịu.

Sáng hôm sau, mọi người tụ họp dưới những hàng liễu để tiễn ba vị sư lên đường. Các vị sư cảm ơn sự hiếu khách và lòng hào phóng của dân làng. Người dân đáp lại rằng chính các vị sư đã cho họ một món quà quý giá hơn tất cả – đó là bài học rằng khi biết sẻ chia, ai cũng trở nên giàu có hơn và hạnh phúc hơn. Ba vị sư mỉm cười và nói rằng, để hạnh phúc, đôi khi chỉ cần bắt đầu bằng một nồi súp đá.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Kathy Bates.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và chơi một vài hoạt động đơn giản như: hỏi con xem trong nồi súp đá có những gì và ai đã mang chúng đến; cùng con tưởng tượng nếu nhà mình góp một món thì sẽ là món gì; hoặc cùng nhau “nấu súp” bằng đồ chơi hay giấy vẽ để nhắc lại diễn biến câu chuyện. Phụ huynh cũng có thể hỏi con: *Vì sao ban đầu dân làng không vui? Điều gì khiến họ thay đổi? Khi mọi người cùng chia sẻ, con cảm thấy thế nào?* Những câu hỏi và hoạt động này giúp trẻ nhớ nội dung câu chuyện và hiểu rằng chia sẻ và quan tâm đến người khác sẽ mang lại niềm vui cho cả mình và mọi người xung quanh.

Scroll to Top