Câu chuyện kể về Matty, một cậu bé đặc biệt yêu thích keo dán và luôn làm theo bản năng sáng tạo của mình, dù điều đó khiến người lớn lo lắng. Trong một giờ học mỹ thuật, vì dùng quá nhiều keo, Matty vô tình biến chính mình thành một “tác phẩm” dính chặt trên bàn học, kéo theo hàng loạt tình huống vừa hỗn loạn vừa hài hước. Cuối cùng, sự việc kết thúc theo cách không ai ngờ tới khi trí tưởng tượng, sự chấp nhận và tình yêu của gia đình biến rắc rối thành một kỷ niệm đáng nhớ. Câu chuyện mang đến thông điệp nhẹ nhàng về việc tôn trọng sự sáng tạo của trẻ và nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều khác biệt, vụng về nhưng chân thật.

Câu chuyện xoay quanh một cậu bé tên là Matty, một đứa trẻ vô cùng yêu thích… keo dán. Trong lớp học mỹ thuật, cô giáo của Matty luôn nhắc đi nhắc lại rằng không được dùng quá nhiều keo, vì keo nhiều thì sẽ không bao giờ khô. Cô thường nói rằng chỉ nên chấm keo như những giọt mưa nhỏ, chứ không phải đổ thành vũng. Đặc biệt, Matty luôn là người bị nhắc nhở nhiều nhất vì cậu có xu hướng dùng keo quá tay.
Trái ngược với sự lo lắng của cô giáo, ở nhà Matty lại được bố mẹ rất ủng hộ việc sáng tạo với keo. Cậu và bố thường cùng nhau làm những trò vui như kính bằng keo, ria mép bằng keo, thậm chí cả bóng nảy bằng keo. Mẹ cũng vui vẻ tham gia giúp đỡ. Vì thế, trong đầu Matty, keo không phải là thứ nguy hiểm hay cần kiềm chế, mà là một vật liệu tuyệt vời để sáng tạo.
Trong một buổi học mỹ thuật, Matty quyết định tận dụng cơ hội. Cậu tìm những chai keo đầy nhất trong lớp, lật ngược chúng lại và bóp thật mạnh. Keo trào ra, chảy lênh láng khắp mặt bàn. Những hạt kim tuyến và đôi mắt nhựa nhỏ xíu nổi lềnh bềnh trong một “hồ keo” sền sệt. Khi mọi thứ đã đủ dính, Matty thực hiện bước trang trí quan trọng nhất: cậu nhảy bổ người lên bàn, lăn qua lăn lại, để keo cùng đủ thứ vật liệu bám đầy lên người mình. Cậu còn hào hứng tuyên bố rằng đã đến lúc mang “tác phẩm” của mình đi phơi khô.
Nhưng ngay khi Matty cố gắng nhấc người khỏi bàn, cậu nhận ra mình đã dính chặt. Cứ mỗi lần nhấc lên, người cậu lại bật xuống bàn như lò xo. Cô giáo hoảng hốt nhận ra Matty đã dùng quá nhiều keo đúng như cô từng cảnh báo. Lớp học chỉ còn nửa tiếng nữa là tan, nhưng Matty thì không thể nhúc nhích, ngoài việc cử động đầu, tay và chân. Phần còn lại của cơ thể cậu biến thành một mớ hỗn độn vừa dính vừa nhầy nhụa.
Các bạn trong lớp lần lượt nghĩ cách cứu Matty. Có bạn đề xuất dùng dây thừng để kéo cậu ra như kéo một chú ngựa trong cuộc thi rodeo. Nhưng khi tất cả cùng kéo, dây thừng lại đứt tung, để lại những sợi dây đầy màu sắc văng khắp nơi, còn Matty thì vẫn dính nguyên tại chỗ. Một nhóm khác mang đến một mô hình xe kéo đồ chơi, gắn móc vào lớp keo trên người Matty và cố gắng kéo ra. Cuộc giằng co diễn ra căng thẳng cho đến khi chiếc xe kéo nổ tung, các mảnh nhựa rơi vãi khắp lớp, khiến tình hình còn tệ hơn.
Y tá trường học chạy vào, kiểm tra thân nhiệt của Matty nhưng không tìm ra lý do gì để cho cậu về sớm. Bà cố lau chùi lớp keo, nhưng càng lau thì keo lại càng loang ra. Matty lúc này trông giống như một bức tượng bị tan chảy, phủ đầy keo, dây, nhựa và đủ thứ vật liệu.
Hiệu trưởng xuất hiện, chỉ liếc nhìn Matty rồi dán một tờ giấy ghi chú lên bụng cậu trước khi rời đi. Trong lúc mọi người đều bối rối, Matty chợt nảy ra một ý tưởng khi thấy cô giáo thở hổn hển vì căng thẳng. Cậu thì thầm kế hoạch đó với hai người bạn.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, cả lớp đứng im, chỉ có hai bạn của Matty chạy đến với một chiếc quạt giấy khổng lồ. Các bạn dùng hết sức quạt gió mạnh về phía Matty. Điều mà cô giáo từng nói là không thể xảy ra cuối cùng đã xảy ra: lớp keo bắt đầu khô lại.
Đúng lúc đó, bố của Matty cùng các phụ huynh khác bước vào lớp để đón con. Bố Matty tiến lại gần, quan sát “tác phẩm” keo khổng lồ đang dính trên bàn. Rồi ông nhẹ nhàng nhấc Matty lên, kéo cả người cậu cùng lớp keo, sợi len và mảnh nhựa ra khỏi bàn. Cả lớp nín thở. Sau đó, bố mỉm cười và tuyên bố rằng Matty chính là một kiệt tác. Ông giơ “tác phẩm” lên cho mọi người cùng chiêm ngưỡng, và cả lớp reo hò thích thú.
Trên đường về nhà, chuyến xe trở nên vô cùng đặc biệt. Khi về đến nơi, mẹ Matty sững sờ trước cảnh tượng đó, nhưng bố cậu thì biết rõ mình phải làm gì. Ông nói rằng có những điều đẹp đẽ chỉ xảy ra một lần trong đời. Ông cẩn thận tách lớp keo đã khô ra khỏi người Matty như bóc một quả chuối chín, giữ lại nguyên vẹn hình dáng của cậu bé bằng keo. Sau đó, ông dùng thêm keo để cố định “tác phẩm”, gắn một nam châm lớn phía sau và treo nó lên tủ lạnh như một món đồ nghệ thuật trong gia đình.
Trong bữa tối, cả nhà thỉnh thoảng lại liếc nhìn kiệt tác đó. Và sau bữa ăn, họ đọc kỹ tờ giấy ghi chú của hiệu trưởng, trong đó đề nghị khuyến khích Matty dùng băng dính thay vì keo trong những lần sau.
Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh “tác phẩm Matty” treo trên tủ lạnh – một kỷ niệm độc nhất vô nhị của tuổi thơ, nơi trí tưởng tượng và bản năng sáng tạo của một đứa trẻ được người lớn nhìn nhận và trân trọng.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Nicole Byer.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện lại bằng những câu hỏi đơn giản như: Matty đã làm gì trong giờ học mỹ thuật? Vì sao bạn ấy bị dính chặt vào bàn? Cuối cùng mọi chuyện được giải quyết như thế nào? Cha mẹ cũng có thể gợi ý con vẽ lại “tác phẩm” của Matty hoặc tự tạo một bức tranh bằng giấy màu, keo hoặc băng dính để con trải nghiệm cảm giác sáng tạo. Khi cùng làm, hãy hỏi con xem con thích điều gì nhất trong câu chuyện và nếu là Matty, con sẽ làm gì khác đi. Những hoạt động và câu hỏi này giúp trẻ nhớ lại nội dung câu chuyện, đồng thời hiểu rằng sự sáng tạo, dù đôi lúc rắc rối, vẫn rất đáng trân trọng khi được lắng nghe và thấu hiểu.
