The Tale of Peter Rabbit

Câu chuyện kể về một ngày phiêu lưu đầy sóng gió của chú thỏ nhỏ Peter – một chú thỏ hiếu động, tò mò và không chịu nghe lời mẹ. Vì lén vào khu vườn bị cấm, Peter phải trải qua một cuộc rượt đuổi căng thẳng, đối mặt với nỗi sợ hãi, mệt mỏi và hậu quả từ sự bướng bỉnh của mình. Qua hành trình đó, câu chuyện giúp trẻ hiểu rằng những lời dặn dò của người lớn luôn xuất phát từ sự quan tâm, và việc không nghe lời có thể dẫn đến những nguy hiểm khó lường, đồng thời nhấn mạnh sự khác biệt giữa hành động bốc đồng và cư xử ngoan ngoãn, cẩn trọng.

The Tale of Peter Rabbit

Ngày xưa, có bốn chú thỏ con sống cùng mẹ trong một cái hang nhỏ đào trong bờ cát, ngay dưới rễ của một cây thông lớn. Bốn anh em thỏ tên là Flopsy, Mopsy, Cottontail và Peter. Cuộc sống của họ vốn yên bình, gọn gàng và luôn có những quy tắc rõ ràng do mẹ thỏ đặt ra.

Một buổi sáng nọ, trước khi ra ngoài, mẹ thỏ gọi các con lại và dặn dò cẩn thận. Bà cho phép các con được ra cánh đồng chơi hoặc đi dọc theo con đường làng, nhưng tuyệt đối cấm không được bén mảng vào khu vườn của ông McGregor. Mẹ thỏ nhắc lại rằng bố của các con đã từng gặp tai nạn ở khu vườn ấy và không bao giờ trở về nữa. Nói xong, bà mang theo chiếc giỏ và cây ô, đi xuyên qua khu rừng để đến tiệm bánh mua đồ ăn cho gia đình.

Ba chị em Flopsy, Mopsy và Cottontail là những chú thỏ ngoan ngoãn. Chúng nghe lời mẹ, cùng nhau đi xuống con đường làng để hái dâu đen. Riêng Peter thì khác. Vốn tính tò mò và bướng bỉnh, Peter không chịu làm theo lời dặn. Vừa thấy mẹ đi khuất, cậu lập tức chạy thẳng đến khu vườn của ông McGregor và chui qua khe dưới cánh cổng.

Trong khu vườn, Peter bị cuốn vào thế giới rau xanh tươi tốt. Cậu ăn hết thứ này đến thứ khác, từ rau xà lách, đậu, đến củ cải. Ăn quá nhiều khiến Peter bắt đầu thấy khó chịu trong bụng. Nghĩ rằng ăn thêm rau mùi có thể đỡ hơn, cậu tiếp tục đi sâu vào khu vườn để tìm.

Chính lúc đó, Peter bất ngờ chạm mặt ông McGregor. Ông đang cúi người trồng rau, nhưng vừa nhìn thấy chú thỏ nhỏ, liền bật dậy, cầm theo dụng cụ làm vườn và đuổi theo, miệng lớn tiếng quát tháo. Peter sợ đến tái mét, hoảng loạn chạy khắp nơi trong khu vườn vì không còn nhớ lối ra ở đâu.

Trong lúc chạy trốn, Peter làm rơi một chiếc giày ở luống bắp cải, chiếc còn lại bị mắc lại trong ruộng khoai. Không còn giày, cậu chạy bằng cả bốn chân, nhanh hơn nhưng cũng hoảng loạn hơn. Đang chạy thì Peter vướng vào một tấm lưới cây lý gai, chiếc áo khoác xanh mới tinh với những chiếc cúc to bị mắc chặt. Nghĩ rằng lần này chắc chắn bị bắt, Peter bật khóc nức nở.

Tiếng khóc của cậu thu hút sự chú ý của vài chú chim sẻ. Chúng bay đến, kêu ríu rít như thúc giục Peter cố gắng thoát ra. Đúng lúc ông McGregor mang theo một chiếc rổ lớn định úp lên người cậu, Peter dồn hết sức lực, trườn ra khỏi lưới, bỏ lại chiếc áo khoác và chạy thục mạng.

Peter lao vào nhà kho dụng cụ và nhảy vào một cái thùng lớn, nghĩ rằng đó là nơi trú ẩn an toàn. Nhưng bên trong thùng lại đầy nước lạnh, khiến cậu ướt sũng. Ông McGregor tin chắc Peter vẫn còn trốn đâu đó trong nhà kho, nên bắt đầu lật từng chậu hoa để tìm. Peter vì lạnh quá mà hắt hơi, khiến ông phát hiện ra ngay. Ông lao tới, suýt nữa giẫm trúng Peter, nhưng cậu kịp nhảy qua cửa sổ, làm đổ mấy chậu cây. Ông McGregor không thể chui qua cửa sổ nhỏ, lại mệt vì đuổi bắt, nên quay lại tiếp tục làm vườn.

Peter lúc này đã kiệt sức. Cậu ngồi thở dốc, run rẩy vì sợ và vì lạnh, lại hoàn toàn không biết mình đang ở đâu. Sau một lúc, Peter đứng dậy, vừa đi vừa ngó quanh, mong tìm được lối ra. Cậu gặp một con chuột đang bận rộn tha thức ăn về cho gia đình, nhưng vì miệng đang ngậm đầy đậu nên nó không thể trả lời khi Peter hỏi đường. Không biết đi đâu, Peter bật khóc.

Tiếp tục lang thang, Peter đến gần một cái ao. Ở đó có một con mèo trắng đang ngồi im lìm nhìn chằm chằm vào mấy con cá vàng. Chỉ có chiếc đuôi của nó khẽ động đậy. Nhớ lại những câu chuyện đáng sợ về mèo mà người anh họ từng kể, Peter lặng lẽ quay đi, không dám gây tiếng động.

Cuối cùng, Peter trèo lên một chiếc xe cút kít và từ đó nhìn thấy ông McGregor đang cặm cụi trồng hành, quay lưng về phía mình. Xa hơn một chút, phía sau ông chính là cánh cổng dẫn ra ngoài. Thấy cơ hội, Peter nhẹ nhàng tụt xuống, men theo lối đi sau những bụi cây, rồi chạy hết sức mình. Dù ông McGregor kịp nhìn thấy cậu, Peter vẫn không dừng lại, trượt nhanh qua khe dưới cổng và thoát ra ngoài khu rừng.

Peter không ngoảnh đầu lại cho đến khi về tới gốc cây thông lớn – nơi có hang nhà mình. Quá mệt, cậu ngã phịch xuống lớp cát mềm trong hang và thiếp đi. Mẹ thỏ đang bận nấu ăn, nhìn thấy Peter về nhà trong tình trạng không áo, không giày thì rất ngạc nhiên, vì chỉ trong vòng hai tuần, cậu đã làm mất đến hai bộ quần áo.

Tối hôm đó, Peter không khỏe. Mẹ cho cậu lên giường, pha trà hoa cúc và bắt uống một thìa trước khi ngủ. Trong khi đó, ba chị em Flopsy, Mopsy và Cottontail – những chú thỏ ngoan – được ăn tối với bánh mì, sữa và dâu đen.

Ở khu vườn của ông McGregor, chiếc áo khoác nhỏ và đôi giày của Peter bị treo lên làm bù nhìn để dọa chim chóc.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Rose Byrne.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, bố mẹ có thể cùng con trò chuyện và tương tác bằng những cách đơn giản như: hỏi con xem Peter đã làm điều gì trái lời mẹ dặn, điều gì khiến Peter gặp nguy hiểm, và con nghĩ Peter đã cảm thấy ra sao khi bị đuổi trong khu vườn. Bố mẹ cũng có thể rủ con kể lại câu chuyện theo trí nhớ của mình, hoặc cùng đóng vai Peter và mẹ thỏ để nói về việc nên làm gì khi được dặn dò. Những hoạt động nhỏ này giúp trẻ nhớ lại diễn biến câu chuyện, hiểu vì sao cần nghe lời người lớn và biết suy nghĩ trước khi hành động.

Scroll to Top