Rosie Revere, Engineer

Câu chuyện kể về Rosie Revere, một cô bé nhút nhát nhưng luôn âm thầm nuôi dưỡng ước mơ trở thành kỹ sư. Thông qua hành trình sáng tạo, vấp ngã và đứng lên của Rosie, cuốn sách dẫn dắt người đọc khám phá giá trị của trí tò mò, lòng dũng cảm và cách nhìn tích cực về thất bại. Đây là một câu chuyện truyền cảm hứng, giúp trẻ hiểu rằng sai lầm không phải là kết thúc, mà là bước khởi đầu quan trọng trên con đường học hỏi và theo đuổi ước mơ.

Rosie Revere, Engineer

Cuốn sách kể về Rosie Revere, một cô bé nhỏ nhắn, ít nói nhưng trong lòng luôn nuôi một ước mơ lớn: trở thành một kỹ sư tài giỏi. Ở trường học bên dòng suối Blue River Creek, Rosie là kiểu học sinh ngồi lặng lẽ trong lớp, hiếm khi giơ tay phát biểu. Em rụt rè đến mức nhiều người gần như không để ý tới sự tồn tại của em.

Thế nhưng, khi không có ai nhìn thấy, Rosie lại sống trong một thế giới hoàn toàn khác. Em thường lén nhìn vào những thùng rác để tìm những món đồ người khác bỏ đi – không phải vì nghèo, mà vì trong mắt Rosie, đó là kho báu. Những mảnh vụn, đồ cũ, linh kiện hỏng… đều có thể trở thành vật liệu cho các phát minh của em.

Mỗi đêm khuya, khi mọi người đã ngủ, Rosie lại lặng lẽ lên căn gác mái. Dưới ánh trăng chiếu qua mái nhà, em xắn tay áo, say mê lắp ráp những cỗ máy, những món đồ kỳ lạ mà em yêu thích. Nhưng khi buồn ngủ, Rosie lại cẩn thận giấu tất cả các phát minh ấy xuống gầm giường, nơi không ai có thể nhìn thấy. Em sợ người khác biết đến những gì mình làm.

Thực ra, Rosie không phải lúc nào cũng nhút nhát như vậy. Khi còn nhỏ hơn, em từng rất tự tin. Em đã sáng chế ra đủ thứ cho họ hàng: một chiếc máy phát xúc xích, một chiếc quần bơm khí heli có thể làm người mặc bay lên. Người mà Rosie yêu quý nhất là chú Fred, một người trông coi vườn thú. Với tất cả tình cảm, Rosie đã làm cho chú một chiếc mũ đặc biệt để ngăn rắn rơi xuống đầu – được ghép từ quạt cũ và bình xịt phô mai, vì theo suy nghĩ trẻ thơ của em, mùi phô mai có thể xua đuổi trăn.

Khi hoàn thành, Rosie vô cùng tự hào. Nhưng phản ứng của chú Fred lại khiến em tổn thương sâu sắc. Chú cười lớn, cười đến mức phải ôm bụng, nước mắt chảy ra. Dù chú liên tục nói rằng mình rất thích món quà ấy, Rosie vẫn tin rằng chú đang cười nhạo mình. Xấu hổ và buồn bã, em cất chiếc mũ phô mai lên kệ và từ ngày đó, Rosie quyết định giấu kín ước mơ của mình, không chia sẻ phát minh với ai nữa.

Mọi chuyện chỉ thay đổi khi một người họ hàng đặc biệt đến thăm: cụ Rose, bà cô nhiều đời của Rosie. Cụ Rose từng là người tham gia chế tạo máy bay khi còn trẻ – một phụ nữ mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng và trải nghiệm. Cụ kể cho Rosie nghe về những mục tiêu mình đã đạt được trong đời, những điều đã hoàn thành từng việc một. Chỉ còn một ước mơ cuối cùng mà cụ chưa làm được: được bay lên bầu trời. Nhưng cụ lại nói điều đó có lẽ chỉ là giấc mơ của một bà già, vì thời gian không còn nhiều.

Lời nói ấy khiến Rosie trằn trọc suốt đêm. Trong đầu em nảy ra một ý nghĩ táo bạo: liệu em có thể chế tạo một cỗ máy giúp cụ Rose bay lên không? Ban đầu, Rosie nhìn lại chiếc mũ phô mai năm xưa và tự nhủ mình không dám thử nữa. Nhưng câu hỏi cứ bám lấy em, không chịu buông tha.

Khi bình minh lên, Rosie đã biết mình phải làm gì. Em làm việc không ngừng nghỉ suốt buổi sáng, cho đến khi kéo được một cỗ máy kỳ quặc ra bãi cỏ trước nhà. Đó là “cheese-copter” – chiếc trực thăng làm từ phế liệu. Rosie tự mình ngồi vào buồng lái để thử nghiệm, sẵn sàng đối mặt với một thất bại ngớ ngẩn nếu nó xảy ra.

Cỗ máy rung lên, lạch cạch, xoay vòng trong chốc lát… rồi rơi thẳng xuống đất. Và đúng lúc đó, Rosie lại nghe thấy tiếng cười. Cụ Rose cười giống hệt chú Fred ngày trước – cười lớn, cười đến chảy nước mắt. Rosie hoàn toàn suy sụp. Em nghĩ mình sẽ không bao giờ sáng chế nữa, sẽ không bao giờ trở thành kỹ sư.

Nhưng lần này thì khác. Cụ Rose ôm chặt Rosie, vừa khóc vừa reo lên vì sung sướng. Cụ nói rằng đó là một lần thử hoàn hảo, một “thất bại tuyệt vời”. Rosie phản đối, nói rằng cỗ máy chỉ là rác và đã rơi vỡ. Nhưng cụ Rose nhẹ nhàng chỉ ra điều quan trọng nhất: trước khi rơi, nó đã bay. Và như vậy là đủ cho lần thử đầu tiên.

Cụ trao cho Rosie một cuốn sổ ghi chép, khuyến khích em tiếp tục. Rosie chợt hiểu ra rằng trong cuộc sống, thất bại không đáng sợ. Thất bại thật sự chỉ xảy ra khi ta từ bỏ.

Cuối câu chuyện, tại trường học, các học sinh lớp hai đều được khuyến khích sáng tạo, thử nghiệm và chấp nhận những “thất bại hoàn hảo” của mình. Và không ai tự hào hơn Rosie Revere – cô bé kỹ sư đã học được cách tin vào chính mình.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Lea Michele.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và tương tác để giúp con ghi nhớ nội dung và hiểu rõ ý nghĩa của sách. Hãy hỏi con: Rosie đã thích làm gì nhất? Vì sao bạn ấy từng sợ chia sẻ các phát minh của mình? Điều gì khiến Rosie dám thử lại? Cha mẹ có thể cùng con làm một hoạt động nhỏ như thu gom vài vật dụng cũ trong nhà (hộp giấy, chai nhựa, lõi giấy…) để sáng tạo ra một “phát minh” bất kỳ, rồi cùng nhau nói về việc nếu nó chưa hoạt động thì có sao không. Qua đó, giúp con hiểu rằng thử nghiệm, sai sót và cố gắng lại là điều bình thường, và quan trọng nhất là không bỏ cuộc khi gặp thất bại.

Scroll to Top