Chester’s Way

Chester’s Way kể về tình bạn đặc biệt giữa Chester và Wilson – hai cậu bé luôn thích mọi thứ giống hệt nhau và làm mọi việc theo những quy tắc quen thuộc. Cuộc sống đều đặn ấy bắt đầu thay đổi khi Lilly, một cô bé cá tính và khác biệt, xuất hiện trong khu phố. Từ sự dè dặt ban đầu đến lúc trở thành bạn bè thân thiết, câu chuyện nhẹ nhàng cho thấy cách những đứa trẻ học cách chấp nhận sự khác nhau, mở lòng với điều mới mẻ và nhận ra rằng tình bạn có thể lớn lên khi mỗi người vẫn được là chính mình.

Cá Tính Của Chester - Chester's Way

Chester là một cậu bé có “cách riêng” để làm mọi việc. Cậu thích đánh croquet, thích bơ đậu phộng và thích tự tay dọn giường. Mọi thứ trong cuộc sống của Chester đều diễn ra theo đúng một trật tự quen thuộc: cậu luôn cắt bánh mì sandwich theo đường chéo, luôn bước ra khỏi giường bằng cùng một phía, và không bao giờ ra khỏi nhà nếu chưa buộc dây giày hai vòng thật chặt. Bữa sáng của Chester lúc nào cũng giống nhau – bánh mì nướng với mứt và bơ đậu phộng. Trong túi sau của cậu luôn có một bộ sơ cứu mini, phòng khi cần thiết. Bố mẹ Chester thường nói rằng cậu có chính kiến rất rõ ràng, và đúng là như vậy.

Người bạn thân nhất của Chester là Wilson, và điều đặc biệt là Wilson cũng giống hệt Chester. Chính vì thế họ trở thành đôi bạn không thể tách rời. Chester không chơi bóng chày nếu Wilson không chơi cùng, và cả hai luôn tuân theo những nguyên tắc riêng: không bao giờ đánh cú đầu tiên, không bao giờ trượt đầu về phía trước. Wilson cũng không đạp xe nếu Chester không muốn, và cả hai luôn dùng tín hiệu tay để ra hiệu cho nhau. Nếu Chester đói thì Wilson cũng đói, nhưng họ hiếm khi ăn vặt giữa các bữa. Nhiều khi bố mẹ Wilson và bố mẹ Chester cũng chẳng phân biệt nổi hai cậu bé, vì mọi thứ ở họ đều giống nhau. Chester và Wilson, Wilson và Chester – mọi chuyện luôn là như thế.

Họ thích đi dã ngoại cùng nhau. Có lần Wilson vô tình nuốt phải một hạt dưa hấu và khóc nức nở vì sợ trong bụng mình sẽ mọc lên một cây dưa. Thấy vậy, Chester cũng nuốt luôn một hạt dưa để an ủi bạn, nói rằng nếu Wilson mọc cây dưa trong bụng thì cậu cũng sẽ như thế. Mỗi năm đến Giáng sinh, Chester luôn viết danh sách quà giống hệt năm trước và đưa cho Wilson một bản, vì họ lúc nào cũng muốn những thứ y chang nhau. Đến Halloween, họ hóa trang thành những cặp đi liền nhau như lọ muối và lọ tiêu, hai chiếc găng tay buộc chung dây, hay trứng với giăm bông. Ai cũng bảo họ đúng là “hai hạt đậu trong một vỏ”.

Theo mùa, họ luôn ở bên nhau: mùa xuân cùng che chung một chiếc ô, mùa đông không bao giờ ném tuyết vào nhau, mùa thu cùng cào lá, mùa hè thì nhắc nhau bôi kem chống nắng để không bị cháy nắng. Chester và Wilson – mọi thứ vẫn luôn trôi qua đều đặn như vậy.

Cho đến khi Lilly chuyển đến khu phố.

Lilly xuất hiện với một phong cách hoàn toàn khác. Cô bé tự giới thiệu mình là “Nữ hoàng” và nói rằng mình thích mọi thứ trên đời. Lilly cũng có cách riêng để làm mọi việc: cô dán băng cá nhân khắp tay chân để trông thật dũng cảm, đôi khi nói chuyện ngược lại với chính mình để không ai hiểu, và không bao giờ ra khỏi nhà nếu thiếu một bộ cải trang “xịn sò”. Lilly vẫy tay chào tất cả các xe chạy qua, kể cả khi không biết ai đang ngồi trong đó. Trong túi sau của cô bé luôn có một khẩu súng nước đã nạp đầy, phòng khi cần thiết.

Chester và Wilson nhìn Lilly và nhận ra cô bé cũng là người có cá tính rất mạnh, nhưng lại khác họ hoàn toàn. Khi Lilly rủ hai cậu chơi cùng, họ viện cớ bận. Khi Lilly gọi điện, họ đổi giọng và nói rằng mình không có ở nhà. Nếu Lilly đi bên này đường, Chester và Wilson lén băng sang bên kia để tránh mặt. Với họ, Lilly thật sự là một người “khó lường”.

Một ngày nọ, khi Chester và Wilson đang luyện tín hiệu tay thì một nhóm anh lớn chạy xe đạp đến, bốc đầu xe và vây quanh trêu chọc hai cậu. Chester và Wilson hoảng sợ, không biết phải làm gì. Đúng lúc ấy, từ trong bụi cây nhảy ra một con mèo trông dữ tợn với hàm răng sắc nhọn, khiến đám anh lớn sợ hãi bỏ chạy. Hóa ra đó chính là Lilly trong bộ cải trang. Nhờ có bộ đồ ngụy trang và khẩu súng nước quen thuộc, Lilly đã cứu hai cậu bạn.

Từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chester mời Lilly sang ăn trưa, và cả ba phát hiện ra rằng họ có nhiều điểm chung hơn mình nghĩ. Lilly có chiếc cốc Muscle Mouse giống hệt Chester và Wilson. Trong khi hai cậu vẫn cắt bánh mì theo đường chéo quen thuộc, Lilly lại sáng tạo thêm bằng cách dùng khuôn cắt bánh thành hình sao, hoa và chuông. Cả Chester lẫn Wilson đều trầm trồ thích thú.

Lilly mời hai cậu ngủ lại nhà mình. Họ lại phát hiện ra cả ba đều dùng đèn ngủ. Sáng hôm sau, Chester và Wilson muốn ăn bữa sáng quen thuộc, nhưng Lilly khuyên họ thử món khác. Và thật bất ngờ, món mới đó lại rất ngon. Từ đó, khi Lilly rủ chơi, Chester và Wilson đều vui vẻ đồng ý. Họ nói chuyện thoải mái qua điện thoại và chạy lại chào Lilly mỗi khi gặp ngoài đường.

Chester và Wilson dạy Lilly các tín hiệu tay và cách buộc dây giày hai vòng. Đổi lại, Lilly dạy họ bốc đầu xe đạp và nói chuyện ngược. Ba đứa trẻ dần trở nên gắn bó đến mức bố mẹ Lilly cũng không phân biệt nổi chúng nữa. Vào Halloween, cả ba hóa trang thành ba chú chuột mù. Giáng sinh, Lilly tặng Chester và Wilson những bộ cải trang mới, còn hai cậu tặng lại Lilly một hộp dây giày nhiều màu, thật dài để buộc hai vòng.

Họ tiếp tục cùng nhau đi dã ngoại. Khi nghe câu chuyện về hạt dưa hấu, Lilly nuốt liền ba hạt và nói rằng sẽ trồng một cây dưa cho mỗi người. Theo mùa, cả ba cùng che chung ô, không ném tuyết vào nhau, cào lá cùng nhau và nhắc nhau bôi kem chống nắng.

Chester, Wilson và Lilly – mọi thứ dường như đã rất hoàn hảo.

Và rồi, Victor chuyển đến khu phố…

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Katie Leclerc và Vanessa Marano.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong, bố mẹ có thể cùng con trò chuyện nhẹ nhàng bằng vài câu hỏi như: Con thấy Chester và Wilson giống nhau ở điểm nào? Lilly khác hai bạn ra sao? Vì sao sau này ba bạn lại chơi thân với nhau? Bố mẹ cũng có thể rủ con vẽ ba nhân vật theo cách riêng của mình, hoặc cùng con kể lại một tình huống trong đó con từng gặp một người bạn “khác mình” và con đã cảm thấy thế nào. Những hoạt động đơn giản này giúp con nhớ câu chuyện lâu hơn và hiểu rằng mỗi người đều có cách riêng, và tình bạn sẽ đẹp hơn khi ta biết tôn trọng và chấp nhận sự khác biệt.

Scroll to Top