How I Met My Monster

Cuốn sách kể về một cậu bé phát hiện ra rằng những “quái vật dưới gầm giường” không hề đáng sợ như cậu từng nghĩ, mà thực chất đang thực tập nhiệm vụ giúp trẻ em đi ngủ. Thông qua những tình huống hài hước, bất ngờ và giàu trí tưởng tượng, câu chuyện dẫn dắt người đọc theo hành trình cậu bé dần làm quen, đối mặt và cuối cùng làm chủ nỗi sợ của chính mình. Không chỉ mang lại tiếng cười, câu chuyện còn gửi gắm thông điệp nhẹ nhàng rằng khi trẻ hiểu rõ điều khiến mình sợ hãi, nỗi sợ ấy sẽ trở nên nhỏ bé và có thể biến thành cảm giác an toàn, thân thuộc trước giờ đi ngủ.

How I Met My Monster



Một buổi tối như bao buổi tối khác, cậu bé đang nằm trên giường chơi chiếc xe đồ chơi quen thuộc. Khi với tay xuống gầm giường để lấy xe, thứ cậu tìm thấy không phải là đồ chơi, mà là một mảnh giấy kỳ lạ. Trên đó ghi rằng đây là “bài kiểm tra cuối cùng”, kèm theo chữ ký của một cái tên nghe rất lạ: ngài Z – giáo viên của lũ quái vật.

Cậu bé lập tức nghĩ rằng bố mẹ đang bày trò để lừa mình ngoan ngoãn đi ngủ. Cậu không tin có quái vật, nên vo tròn mảnh giấy lại, cầm xe và chạy ra gara chơi tiếp. Trong đêm, ngôi nhà phát ra những tiếng kẽo kẹt và rung nhẹ quen thuộc, nên cậu chẳng hề sợ. Nhưng rồi, từ dưới gầm giường, một giọng nói thì thầm vang lên, nhắc nhở ai đó đừng làm bụng sôi réo vì sẽ bị đứa trẻ nghe thấy.

Không chỉ một giọng. Có nhiều giọng. Và có cả tiếng bụng réo.

Tò mò, cậu bé cúi xuống nhìn vào khoảng tối đen dưới giường. Năm đôi mắt chớp chớp nhìn lại. Lúc này cậu mới nhận ra: đây không phải trò đùa. Thật sự có quái vật dưới giường mình.

Một con quái vật cổ dài màu vàng trườn ra trước, theo sau là bốn quái vật nhỏ hơn. Con màu vàng chính là thầy giáo – ngài Z. Ông bắt đầu chỉnh đốn cả nhóm, nhắc nhở quy tắc đầu tiên của quái vật: luôn phải giữ yếu tố bất ngờ, và quy tắc thứ hai là không được chắn đường lên giường của đứa trẻ.

Cậu bé ngồi bật dậy, say mê quan sát “cuộc diễu hành” kỳ lạ của đám quái vật trong phòng ngủ mình. Chúng không hề hung dữ như cậu từng tưởng tượng. Ngược lại, trông chúng giống những học sinh đang được thầy hướng dẫn thực hành.

Ngài Z tiếp tục bài học: nhiệm vụ của quái vật là làm sao để đứa trẻ lên giường đi ngủ. Một quái vật màu tím được gọi lên thử sức. Nó gồng mình, cố gắng gầm thật đáng sợ, nhưng âm thanh phát ra lại bé tí và buồn cười. Cậu bé bật cười, và thầy giáo lắc đầu thất vọng: con quái vật này không phù hợp.

Đến lượt một quái vật màu xanh lá. Nó không gầm, không làm trò, chỉ nhìn chằm chằm vào các ngón chân của cậu bé, chảy dãi và phát ra tiếng bụng réo. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cậu hoảng hốt nhảy vọt lên giường để bảo vệ đôi chân của mình. Ngài Z ngạc nhiên nhưng công nhận: cách này hiệu quả, dù rất “không truyền thống”.

Khi cậu bé đã lên giường, bài học tiếp theo bắt đầu: làm sao để đứa trẻ nằm yên cho đến khi ngủ. Một quái vật khác thử dùng trò tạo bóng bằng tay, nhưng thay vì đáng sợ, nó lại khiến cậu bé hắt hơi liên tục. Lại thêm một “học sinh” bị loại.

Sau một hồi, căn phòng trở nên yên ắng. Thầy trò quái vật biến mất để thực hành lại quy tắc bất ngờ. Cậu bé, vì quá phấn khích, thấy đói bụng nên lén xuống bếp tìm đồ ăn. Trên đường đi, cậu phát hiện một quái vật đang run rẩy trong tủ lạnh – lại thêm một màn trốn tìm thất bại.

Ăn xong bánh quy, đánh răng xong xuôi, cậu quay về phòng và giật mình khi thấy quái vật xanh lá quay lại – nhưng lần này, nó to hơn hẳn. Nó giải thích rằng quái vật sẽ lớn lên khi ăn đồ ăn của con người. Nhờ số bánh quy cậu vừa ăn, nó đã “trưởng thành” đúng lúc.

Quái vật không thật sự muốn ăn cậu, chỉ dọa cho đúng vai trò. Khi cậu đưa cho nó một con thú nhồi bông thay cho ngón chân, nó vui vẻ chấp nhận. Cả hai dần trở nên thân thiết. Con quái vật ở lại dưới gầm giường, phát ra những tiếng thở và tiếng gầm khe khẽ vừa đủ đáng sợ, vừa đủ an tâm.

Cậu bé cuộn người trong chăn, cảm thấy an toàn lạ thường. Lần đầu tiên, quái vật dưới gầm giường không còn là nỗi sợ, mà là một người bạn đặc biệt – người duy nhất có thể “dọa” cậu đi ngủ một cách hoàn hảo. Chỉ trong chốc lát, cậu chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Nancy Cartwright.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi kể xong câu chuyện, bố mẹ có thể cùng con trò chuyện nhẹ nhàng để giúp con nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa. Hãy hỏi con: “Nếu con phát hiện có quái vật dưới gầm giường, con nghĩ chúng sẽ giống hay khác trong câu chuyện?” hoặc “Quái vật nào trong truyện làm con thấy buồn cười hay đáng nhớ nhất, vì sao?”. Bố mẹ cũng có thể rủ con vẽ một “quái vật của riêng con” và cùng nghĩ xem quái vật đó sẽ giúp con làm điều gì, giống như Gabe giúp cậu bé đi ngủ. Trước giờ ngủ, hãy để con tưởng tượng rằng dưới giường có một người bạn đặc biệt đang canh giấc ngủ cho mình, từ đó giúp con cảm thấy yên tâm và bớt sợ hãi trong bóng tối.

Scroll to Top