Cuốn sách kể lại câu chuyện xoay quanh Lilly và sự thay đổi cảm xúc của cô bé khi em trai Julius ra đời. Từ một “chị cả lý tưởng”, Lilly dần trở nên ghen tị, khó chịu và chống đối khi phải chia sẻ tình yêu và sự quan tâm của bố mẹ. Qua những tình huống hài hước nhưng rất đời thường, câu chuyện phản ánh chân thực tâm lý trẻ nhỏ khi đón nhận một thành viên mới trong gia đình, đồng thời cho thấy hành trình chuyển biến từ ganh ghét sang chấp nhận và yêu thương. Đây là một câu chuyện giàu cảm xúc, giúp trẻ em và người lớn hiểu rõ hơn về tình cảm gia đình, sự đồng cảm và mối gắn kết giữa anh chị em.

Trước khi Julius chào đời, Lilly tin chắc rằng mình là người chị gái tuyệt vời nhất trên thế giới. Dù em bé còn chưa xuất hiện, Lilly đã nói chuyện với em, kể cho em nghe những bí mật nho nhỏ, chia sẻ đồ đạc của mình và mỗi tối đều hát ru cho “đứa bé trong bụng mẹ”. Trong trí tưởng tượng của Lilly, em trai tương lai là một sinh linh dễ thương, ngoan ngoãn và chắc chắn sẽ rất yêu quý chị gái của mình.
Nhưng tất cả thay đổi hoàn toàn kể từ khi Julius thật sự được sinh ra.
Ngay lập tức, Lilly cảm thấy thế giới của mình bị đảo lộn. Những món đồ từng “cho em mượn” nay được cô bé giành lại không chút do dự. Lilly bắt đầu khó chịu, cáu kỉnh, thậm chí lén làm những trò xấu với em trai: véo đuôi, la hét những lời cay nghiệt vào chiếc nôi. Lilly tự xưng mình là “nữ hoàng” và khẳng định thẳng thừng rằng cô ghét Julius.
Điều khiến Lilly tức giận hơn cả là việc bố mẹ dường như dành toàn bộ sự chú ý cho Julius. Họ hôn lên chiếc mũi hồng ướt át của em, trầm trồ trước đôi mắt đen nhỏ xíu và vuốt ve bộ lông trắng mềm mại. Trong mắt bố mẹ, Julius là “em bé của cả thế giới”. Nhưng với Lilly, chiếc mũi ấy chỉ nhớp nháp, đôi mắt thì bé tí khó ưa, còn bộ lông thì chẳng hề đáng yêu, nhất là khi em cần thay tã.
Từ đây, cuộc sống của Lilly liên tục bị “xâm chiếm”. Cô bé phải chia sẻ phòng với Julius, phải giữ im lặng khi em ngủ, phải chấp nhận sự thật rằng Julius sẽ không “đi đâu cả”. Dù Lilly liên tục hỏi bao giờ mọi thứ trở lại như cũ, câu trả lời của bố mẹ luôn giống nhau: Julius ở lại, và sẽ ở lại mãi.
Bố mẹ Lilly tin rằng Julius cần được lớn lên trong yêu thương và lời khen, nên họ không ngừng nói rằng em đẹp đẽ, đáng yêu và tuyệt vời. Họ còn hát cho Julius nghe bảng chữ cái và các con số, với hy vọng em sẽ thông minh như chị gái. Nhưng mỗi khi không có người lớn để ý, Lilly lại thì thầm những lời hoàn toàn ngược lại, cố tình nói sai chữ cái, đảo lộn con số, thậm chí buông ra những câu đầy ác ý dành cho em trai.
Bố mẹ ngày càng lo lắng khi để hai chị em ở riêng với nhau. Lilly thì thử đủ mọi cách để “loại bỏ” Julius: cải trang để hù dọa em, học ảo thuật để làm em biến mất, rồi giả vờ như em không tồn tại. Những hành động ấy khiến Lilly thường xuyên bị phạt ngồi vào chiếc ghế “bất hợp tác”, nhưng dù bố mẹ có ôm hôn, chiều chuộng hay cho cô bé đặc quyền đi ngủ muộn hơn, sự ghen tị trong Lilly vẫn không hề giảm bớt.
Mọi việc càng trở nên tệ hơn khi Lilly nhận ra rằng bất cứ hành động nào của Julius cũng được tung hô, còn nếu cô bé làm y hệt thì lại bị nhắc nhở. Julius thổi bong bóng thì cả nhà trầm trồ, Julius bập bẹ thì được khen là có “vốn từ phong phú”, Julius la hét thì được ca ngợi là có “dung tích phổi đáng kinh ngạc”. Còn Lilly, nếu làm như vậy, chỉ nhận được lời nhắc phải cư xử cho đúng tuổi.
Một ngày nọ, theo gợi ý của mẹ, Lilly kể cho Julius một câu chuyện. Nhưng đó không phải là câu chuyện dịu dàng. Lilly dựng nên một câu chuyện đầy mỉa mai, trong đó Julius bị ví như vi trùng, như bụi bẩn, như con số không, như một thứ vô giá trị. Câu chuyện kết thúc nhanh chóng và khiến Lilly bị phạt thêm lần nữa.
Sự căm ghét của Lilly không dừng lại trong gia đình. Cô bé cảnh báo bạn bè, người lạ về “sự đáng sợ” của trẻ sơ sinh, liên tục dọa bỏ nhà đi, tổ chức tiệc trà mà cố tình không mời Julius. Ban đêm, Lilly vừa mơ thấy những giấc mơ đẹp về em trai, vừa bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng đáng sợ.
Đỉnh điểm của câu chuyện xảy ra trong buổi tiệc mừng Julius, khi họ hàng tụ họp đông đủ. Tất cả mọi người đều vây quanh Julius, lặp lại những lời khen quen thuộc. Lilly tỏ ra thờ ơ, cho đến khi người anh họ Garland bất ngờ chê bai Julius bằng chính những lời Lilly từng dùng trước đây: mũi nhớp nháp, mắt khó ưa, lông không thơm, lại còn cần thay tã.
Lúc ấy, một điều kỳ lạ xảy ra. Lilly lập tức nổi giận. Bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô bé đứng ra bênh vực Julius, khẳng định em trai mình tuyệt vời, đáng yêu, tài giỏi và đặc biệt. Lilly tự tay bế Julius, hôn lên chiếc mũi hồng, ngắm đôi mắt lấp lánh và vuốt ve bộ lông mềm mại — y hệt cách bố mẹ vẫn làm. Cô bé còn bắt Garland phải lặp lại câu nói: “Julius là em bé của cả thế giới”.
Từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ thay đổi. Trong mắt Lilly, Julius không còn là kẻ xâm chiếm nữa, mà là em trai của cô — người mà cô có quyền ghét, nhưng không cho phép ai khác chê bai. Lilly nhận ra mối liên kết đặc biệt giữa hai chị em và tự hào tuyên bố rằng họ “gần như là sinh đôi”.
Câu chuyện khép lại bằng sự chuyển biến đầy cảm xúc của Lilly — từ ghen tị, ích kỷ đến chấp nhận và yêu thương — một hành trình rất thật, rất gần gũi với tâm lý trẻ nhỏ khi phải chia sẻ tình yêu của bố mẹ với một em bé mới sinh. Đây là một câu chuyện vừa hài hước, vừa sâu sắc, giúp người đọc hiểu rõ hơn về cảm xúc của trẻ khi trở thành anh chị, và là một cuốn sách đáng cân nhắc cho cả trẻ em lẫn người lớn.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Rosario Dawson.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và tương tác để giúp con ghi nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa sâu hơn. Hãy hỏi con: Lilly đã cảm thấy thế nào khi Julius ra đời? Vì sao cảm xúc của bạn ấy thay đổi? Có thể gợi ý con đóng vai Lilly và Julius, diễn lại một vài tình huống trong truyện để nói lên cảm xúc của từng nhân vật. Phụ huynh cũng có thể cùng con vẽ một bức tranh “trước và sau khi Lilly yêu Julius”, hoặc hỏi con nếu con là Lilly, con sẽ làm gì để trở thành một người anh/chị tốt. Những hoạt động đơn giản này giúp trẻ hiểu rằng cảm xúc ghen tị là bình thường, nhưng yêu thương và bảo vệ gia đình mới là điều quan trọng nhất.
