The Busy Life of Ernestine Buckmeister

Đây là câu chuyện về Ernestine, một cô bé có lịch sinh hoạt kín mít với đủ loại lớp học mỗi ngày, đến mức em hầu như không còn thời gian để chơi và tận hưởng tuổi thơ. Qua hành trình nhỏ nhưng nhiều thay đổi của Ernestine và gia đình, cuốn sách kể lại cách một đứa trẻ học cách lắng nghe bản thân, và người lớn học cách chậm lại để nhìn ra điều thật sự quan trọng. Câu chuyện nhẹ nhàng gợi mở ý nghĩa của việc cân bằng giữa học tập và vui chơi, giữa “bận rộn” và “sống trọn vẹn”, để mỗi khoảnh khắc tuổi thơ được sống đúng với niềm vui vốn có của nó.

The Busy Life of Ernestine Buckmeister

Cuốn sách kể về một cô bé tên Ernestine Marigold Buckmeister, sống trong một gia đình lúc nào cũng tất bật và đầy những kế hoạch. Mỗi buổi sáng của Ernestine diễn ra giống hệt nhau: em ăn sáng trong khi bảo mẫu Nanny O’Dear chuẩn bị đồ ăn trưa, bố vội vàng rời nhà để đi làm và không quên nhắn nhủ con hãy “sống hết mình”, còn mẹ thì tất tả ra bến xe buýt, dặn con phải “biết trân trọng từng khoảnh khắc”. Cũng mỗi sáng ấy, cậu bé hàng xóm Hugo lại hỏi Ernestine có muốn chơi cùng sau giờ học không, nhưng lần nào em cũng phải từ chối vì… không có thời gian.

Bố mẹ Ernestine rất yêu thương con, nhưng vì mong con được phát triển toàn diện nên họ đã sắp xếp cho em một lịch học dày đặc đến nghẹt thở. Mỗi ngày trong tuần đều kín lịch: thứ Hai nặn tượng đất sét, thứ Ba học múa dưới nước, thứ Tư đan len, thứ Năm học thổi kèn tuba, thứ Sáu tập hát yodel, thứ Bảy học karate, còn Chủ nhật thì tập yoga. Bảo mẫu Nanny O’Dear là người đảm bảo Ernestine luôn đúng giờ, chạy từ lớp học này sang lớp học khác. Nhưng vì quá bận rộn, đôi khi chính Nanny cũng bắt đầu rối tung mọi thứ.

Dần dần, Ernestine trở nên xanh xao và mệt mỏi. Một tối, khi bố mẹ về muộn và thấy con trông nhợt nhạt, họ còn ngây thơ nghĩ rằng có lẽ con cần… thêm một lớp học vẽ mặt. Nanny chỉ thở dài “Ôi trời ơi” mà không biết nói gì hơn.

Trên đường đến các lớp học mỗi ngày, Ernestine thường chậm lại đôi chút để nhìn Hugo chơi trong sân. Cậu bé nhảy nhót trên bạt lò xo, cưỡi gậy giả làm cao bồi, tung hứng quả bóng với niềm vui vô tư. Một hôm, quả bóng của Hugo bay qua hàng rào và rơi thẳng vào chiếc kèn tuba của Ernestine. Em bật cười, chuyền bóng lại cho Nanny và muốn ném trả cho Hugo, nhưng Nanny nhắc ngay rằng đã đến giờ học kèn. Ernestine đành thở dài, trả bóng cho bạn và tiếp tục chạy theo lịch trình.

Đêm đó, khi nằm trên giường tập yoga, Ernestine vừa hít thở vừa nhìn vào thời khóa biểu kín đặc của mình. Khi thở ra, em nghĩ về Hugo và những trò chơi tự do của cậu. Và rồi, một ý tưởng lóe lên trong đầu em.

Ngày hôm sau, Ernestine tuyên bố rằng hôm nay em đã “xếp lịch” một việc hoàn toàn mới. Nanny lúng túng vì lịch thì ghi là học yodel, mà lịch và điện thoại của bà lại không biết để đâu. Nhân lúc đó, Ernestine chạy băng qua sân ra công viên, mặc cho Nanny vừa thở hổn hển vừa lo lắng sẽ trễ giờ học. Lên đến đỉnh đồi, Ernestine ngã phịch xuống cỏ, kéo cả Nanny ngồi xuống cùng.

Ở đó, họ bắt đầu nhìn mây trôi, tưởng tượng đủ hình thù: quả dứa, con thỏ, kem bông. Họ giả vờ mình là những con côn trùng bé tí trong thế giới rộng lớn, rồi lại hóa thành những người tiên phong xây pháo đài bằng cành cây. Nanny còn chỉ cho Ernestine cách kết vòng hoa cúc đội đầu. Lần đầu tiên sau rất lâu, Ernestine được “chơi” đúng nghĩa.

Trong khi đó, ở khắp nơi, các thầy cô gọi điện báo rằng Ernestine không đến lớp. Bố mẹ em hoảng hốt chạy khắp các lớp học quen thuộc: đan len, karate, múa nước, nặn đất sét, yoga, rồi cả lớp thổi kèn, nhưng không thấy con đâu. Sau một hồi chạy đôn chạy đáo, họ kiệt sức và nhận ra rằng đây chính là những gì Ernestine phải chịu đựng mỗi tuần. Không ngạc nhiên khi con bé lúc nào cũng mệt mỏi.

Cuối cùng, họ nghe thấy tiếng cười vang lên từ phía ngọn đồi. Ở đó, Ernestine đang vui vẻ, má hồng hào rạng rỡ. Khi bị hỏi đã đi đâu, Ernestine hào hứng kể về buổi chiều tuyệt vời: ngắm mây, lăn xuống đồi, chơi trò tưởng tượng, làm công chúa, và em muốn được làm lại điều đó lần nữa. Em thú nhận rằng em thích học, nhưng không muốn học quá nhiều như vậy.

Ban đầu, bố mẹ còn bối rối, sợ rằng nếu bỏ bớt lớp học thì con sẽ không “sống trọn vẹn” hay “tận dụng từng khoảnh khắc”. Nhưng rồi Ernestine chỉ cần bảo mọi người cùng hít vào, thở ra, nhìn khung cảnh xung quanh. Và chính lúc ấy, bố mẹ em cũng nhận ra vẻ đẹp của việc sống chậm lại.

Từ sau ngày đó, mọi thứ thay đổi. Mẹ Ernestine đạp xe đi làm và trồng thêm cây trong vườn. Bố cố gắng về nhà sớm hơn để xây nhà trên cây. Nanny khám phá niềm vui thả diều. Còn Ernestine thì có những buổi chiều học karate cùng Hugo, có lúc thổi kèn tuba, và cũng có những ngày… chỉ đơn giản là chơi.

Cuốn sách nhẹ nhàng kể lại hành trình của một cô bé từ cuộc sống kín lịch đến khi tìm được sự cân bằng, qua đó gợi cho người đọc suy nghĩ về giá trị của thời gian rảnh, của trò chơi tự do và của việc lắng nghe mong muốn thật sự của trẻ nhỏ. Đây là một câu chuyện giản dị nhưng dễ chạm đến cả trẻ em lẫn người lớn, đặc biệt là những ai đang vô tình “lên lịch” quá nhiều cho cuộc sống của con mình.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Connie Britton.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện nhẹ nhàng để giúp con nhớ câu chuyện và hiểu ý nghĩa của nó. Hãy hỏi con: “Con thích nhất chi tiết nào trong câu chuyện?”, “Vì sao Ernestine lại mệt và buồn?”, “Điều gì khiến Ernestine vui trở lại?”. Cả gia đình có thể cùng vẽ lại một buổi chiều trên ngọn đồi của Ernestine, hoặc cùng nằm ngửa ngắm mây và đoán hình thù giống trong sách. Phụ huynh cũng có thể cùng con xem lại lịch sinh hoạt hằng tuần và hỏi: “Con muốn giữ hoạt động nào, và con muốn dành thời gian rảnh để làm gì?”. Những hoạt động đơn giản này giúp trẻ nhớ câu chuyện lâu hơn và hiểu rằng vui chơi, nghỉ ngơi cũng quan trọng không kém việc học hỏi.

Scroll to Top