White Socks Only

Câu chuyện là lời kể đầy cảm xúc của một người bà về kỷ niệm thời thơ ấu, khi bà lén đi vào thị trấn trong một ngày hè nóng như thiêu. Từ sự tò mò ngây thơ muốn kiểm chứng lời đồn “có thể chiên trứng trên vỉa hè”, chuyến đi nhỏ ấy đã đưa cô bé đối diện với nỗi sợ hãi, sự bất công và phân biệt chủng tộc khắc nghiệt của xã hội. Bằng sự can đảm và tinh thần đoàn kết thầm lặng của những người xung quanh, câu chuyện gửi gắm thông điệp sâu sắc về việc trưởng thành không chỉ là lớn lên về tuổi tác, mà là biết đứng lên làm điều đúng đắn, dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.

White Socks Only

Câu chuyện mở đầu vào một ngày hè nóng nực. Cô bé xin bà cho phép được tự đi bộ vào thị trấn một mình. Cô biết rõ bà sẽ không trả lời thẳng, mà sẽ kể cho cô nghe câu chuyện yêu thích nhất – câu chuyện về lần đầu tiên bà, khi còn nhỏ như cô bé bây giờ, lén đi vào thị trấn một mình.

Ngày ấy, bà chỉ chờ đúng một ngày nóng như thiêu như đốt. Trong túi váy, bà giấu hai quả trứng, không phải để ăn mà để kiểm chứng lời đồn rằng trời nóng đến mức có thể chiên trứng ngay trên vỉa hè. Bà mặc bộ váy đẹp nhất dành cho ngày Chủ nhật, mang đôi giày da đen bóng, mang tất trắng sạch sẽ, buộc tóc gọn gàng và cảm thấy mình trông rất “người lớn”. Trên con đường bụi mù dẫn vào thị trấn, bà vừa đi vừa hát, vừa cố giữ tay thật thẳng để không làm vỡ trứng.

Trên đường đi, bà gặp một người đàn ông lớn tuổi mà mọi người gọi là “Người Đàn Ông Gà” – một nhân vật vừa đáng sợ vừa bí ẩn. Mẹ bà từng kể rằng ông biết những phép thuật cổ xưa truyền từ châu Phi, có thể chữa bệnh, làm người mù nhìn thấy, và thậm chí biến người khác thành gà nếu ông cho rằng họ làm điều sai. Sợ bị ông để ý, bà cúi đầu bước nhanh qua, lòng run nhưng vẫn cố giữ trứng nguyên vẹn.

Khi đến thị trấn, bà choáng ngợp trước cảnh tượng lạ lẫm: những cửa hàng, những người phụ nữ da trắng đội mũ sang trọng. Bất ngờ, bà nhìn thấy một người quen của mẹ. Hoảng sợ vì sợ bị mách, bà chạy trốn và nấp sau một cái cây. Trong lúc đó, một quả trứng bị vỡ, trứng chảy xuống váy và chân bà. Biết mình không thể chần chừ nữa, bà quyết định làm điều mình đến đây để làm.

Trước tòa nhà lớn của quận với bức tượng người lính cưỡi ngựa, bà lấy quả trứng còn lại, đập lên nền xi măng nóng rực. Bà quỳ xuống quan sát chăm chú. Ban đầu không có gì xảy ra, nhưng rồi lòng trắng dần chuyển màu, lòng đỏ bắt đầu sôi lên. Quả trứng thật sự đang chín trên mặt đất. Sung sướng vì điều mình kiểm chứng là đúng, bà nhảy múa vì vui mừng rồi chuẩn bị quay về nhà.

Trên đường về, mồ hôi nhễ nhại và khát khô cổ, bà nhìn thấy một vòi nước công cộng dành cho trẻ em. Nhưng trên đó có tấm biển ghi rõ: “Chỉ dành cho người da trắng”. Bà hiểu điều đó, nhưng vẫn tháo giày, chỉ để lại đôi tất trắng, rồi trèo lên bục và uống nước. Ngay lập tức, một người đàn ông da trắng to lớn túm bà kéo xuống, quát mắng và đe dọa đánh đập vì bà dám vi phạm quy định. Đám đông người da trắng tụ lại, nhìn chằm chằm khiến bà sợ hãi bật khóc.

Bất ngờ, một phụ nữ da đen lớn tuổi bước ra từ đám đông. Bà tháo giày, trèo lên và uống nước. Rồi thêm nhiều người da đen khác cũng làm theo, mỗi người mang những đôi tất đủ màu sắc. Người đàn ông da trắng tức giận gào thét, vung thắt lưng đánh những người xung quanh, nhưng không ai bỏ chạy. Họ chỉ che mặt và chịu đòn.

Bỗng nhiên, cả đám đông im lặng. Người Đàn Ông Gà xuất hiện, chậm rãi tiến đến. Ông quan sát cô bé, rồi tháo đôi giày đen của mình, để lộ đôi tất trắng tinh, bước lên bục và uống nước thật lâu. Sau đó, ông quay lại, chỉ tay vào người đàn ông da trắng. Người này đứng chết lặng, thắt lưng rơi xuống bên hông. Không nói một lời, Người Đàn Ông Gà giúp cô bé đứng dậy, lau mặt cho cô, nói rằng cô đã làm rất tốt và đã đến lúc về nhà. Trước khi rời đi, ông tặng cô một chiếc lông gà.

Mọi người da đen vây quanh cô bé, vừa khóc vừa ôm lấy cô rồi đưa cô về nhà. Khi nghe kể lại toàn bộ sự việc, mẹ cô không giận mà bật cười, nói rằng giờ đây cô đã đủ lớn để tự đi vào thị trấn, bởi vì cô đã biết làm điều có ích. Từ đó, không ai còn thấy người đàn ông da trắng kia nữa. Cũng không ai dám hỏi về con gà to lớn thường xuất hiện gần tòa án. Và quan trọng nhất, tấm biển “Chỉ dành cho người da trắng” đã biến mất vĩnh viễn khỏi vòi nước ấy.

Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Amber Rose Tamblyn.

Gợi ý tương tác sau khi đọc

Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và tương tác để giúp con ghi nhớ nội dung và hiểu ý nghĩa sâu sắc của câu chuyện. Hãy hỏi con: *Vì sao cô bé muốn đi vào thị trấn một mình? Điều gì khiến cô bé sợ nhất trong chuyến đi đó?* Cha mẹ cũng có thể cùng con kể lại câu chuyện theo cách của riêng mình, hoặc đóng vai từng nhân vật để con hiểu cảm xúc của mỗi người. Một hoạt động đơn giản khác là hỏi con: *Nếu con ở trong tình huống ấy, con sẽ làm gì?* Qua những câu hỏi và hoạt động này, trẻ sẽ dần hiểu được bài học về lòng can đảm, sự công bằng và việc làm điều đúng đắn, đồng thời nhớ câu chuyện lâu hơn.

Scroll to Top