Câu chuyện kể lại một đêm Giáng Sinh đặc biệt qua góc nhìn của chú yêu tinh Spark – người trực tiếp đồng hành cùng ông già Noel trong chuyến phát quà vòng quanh thế giới. Giữa áp lực thời gian, những khoảnh khắc hài hước và một sự cố bất ngờ liên quan đến chú chó Tugboat, hành trình quen thuộc bỗng trở thành một thử thách chưa từng có. Không chỉ tái hiện không khí Giáng Sinh rộn ràng và ấm áp, câu chuyện còn gửi gắm thông điệp ý nghĩa về tình yêu thương, trách nhiệm và những điều thực sự làm nên một buổi sáng Giáng Sinh trọn vẹn.

Câu chuyện mở ra vào đêm Giáng Sinh tại Bắc Cực, khi mọi thứ đã sẵn sàng cho chuyến hành trình quan trọng nhất trong năm. Người kể chuyện là Spark, một chú yêu tinh nhỏ bé nhưng đầy trách nhiệm trong đội của ông già Noel. Spark cùng hai người bạn là Bobbin và Nutshell có nhiệm vụ hỗ trợ ông già Noel hoàn thành chuyến phát quà vòng quanh thế giới chỉ trong một đêm.
Lúc 9 giờ 45 tối, chiếc xe trượt tuyết đã được chất đầy quà. Spark cảm thấy vô cùng hào hứng: đôi tai nhọn trông sắc sảo hơn, dáng người nhỏ nhắn hơn thường ngày, tinh thần thì phấn chấn lạ thường. Bobbin và Nutshell cũng sẵn sàng không kém. Nhiệm vụ của cả nhóm là giữ cho ông già Noel đúng lịch trình, bởi họ chỉ có đúng 24 giờ để hoàn thành mọi việc.
Đến 10 giờ 45, tuyết bắt đầu rơi. Đàn tuần lộc lập tức trở nên phấn khích. Với các yêu tinh, tuyết rơi là dấu hiệu chắc chắn của một mùa Giáng Sinh trọn vẹn. Spark nhắn tin nhắc ông già Noel đã đến giờ xuất phát, nhưng ông chỉ cười và bảo Spark lo xa quá. Dù lúc nào cũng vui vẻ, ông già Noel thực ra rất thông minh và luôn hiểu rõ mình đang làm gì.
Đúng nửa đêm, chuyến đi chính thức bắt đầu. Ông già Noel hôn tạm biệt bà Claus, vẫy tay chào các yêu tinh. Spark giữ thiết bị định vị, Bobbin phụ trách túi quà, còn Nutshell giữ danh sách trẻ ngoan. Một điều ít ai biết là đoàn không bao giờ mang theo danh sách trẻ hư – bởi Giáng Sinh là để trao tặng, không phải để trách phạt.
Những chặng đầu diễn ra khá suôn sẻ. Qua Guam, Fiji rồi đến New Zealand, dù có vài nơi hơi ấm hơn, cả đoàn vẫn nhanh chóng bay cao lên trên mây lạnh buốt. Ông già Noel vừa bay vừa hát những bài thánh ca Giáng Sinh yêu thích của mình. Với ông, âm nhạc cũng quan trọng không kém quà tặng.
Thế nhưng, chuyến đi dần chậm lại. Ông già Noel không thể cưỡng lại việc dừng lại chơi với mọi chú chó mà ông gặp. Mỗi lần như vậy, Spark lại phải sốt ruột nhắc nhở vì thời gian đang trôi rất nhanh.
Khi đi được nửa vòng trái đất, Bobbin và Nutshell bắt đầu tranh luận xem túi quà là đang vơi đi hay vẫn còn nhiều. Năm nay, trẻ em để lại rất nhiều bánh quy, và ông già Noel cố gắng ăn gần hết, trừ bánh gừng – loại bánh ông không thích và luôn chia lại cho Spark cùng hai bạn. Spark thậm chí còn nghĩ thầm rằng trẻ em nên để bánh gừng nhiều hơn.
Tại Mexico, tiến độ lại chậm thêm vì trẻ em để lại bánh tamales, món mà ông già Noel yêu thích chẳng kém bánh quy. Spark chỉ vào đồng hồ và nhắc rằng không có ông già Noel thì sẽ không có Giáng Sinh, nhưng ông chỉ cười và cá cược với Spark bằng một cây kẹo gậy – dấu hiệu cho thấy ông đang rất nghiêm túc.
Dù bù lại được thời gian ở Brazil, cả đoàn lại bị chậm vì ông già Noel mải mê chơi với bộ đồ chơi tàu hỏa vừa trao cho một đứa trẻ. Đàn tuần lộc mệt đến mức bắt đầu gặm dây kim tuyến – thứ khiến chúng phấn khích quá mức. Cuối cùng, Bobbin phải kéo ông già Noel đi tiếp.
Chỉ còn 30 phút cuối cùng, chiếc xe trượt tuyết đã nhẹ hẳn vì quà gần như phát hết. Đàn tuần lộc kiệt sức, nhưng cả đoàn vẫn kịp hoàn thành chuyến đi. Ở ngôi nhà cuối cùng, tất cả nắm tay nhau hát “Silent Night” rồi quay về Bắc Cực trong niềm nhẹ nhõm và vui mừng.
Tại Bắc Cực, mọi người chào đón họ bằng âm nhạc, nhảy múa, sô-cô-la nóng và bánh mì nướng kiểu Pháp. Nhưng rồi một chuyện chưa từng xảy ra khiến tất cả sững sờ: trong túi quà vẫn còn… một chú chó. Đó chính là Tugboat – chú chó mà ông già Noel đã chơi cùng trước đó.
Cả đoàn hoảng loạn. Ông già Noel chỉ trao đi chứ không bao giờ lấy đi thứ gì, vậy mà họ lại vô tình mang mất chú chó của một gia đình. Mọi người đưa ra hàng loạt ý tưởng kỳ quặc để đưa Tugboat về nhà, nhưng cuối cùng bà Claus quyết đoán yêu cầu tất cả quay lại ngay lập tức.
Họ cất cánh vào ban ngày – điều chưa từng có – với đàn tuần lộc đeo kính râm và cả đoàn cải trang vụng về. Tugboat thì vui sướng tận hưởng chuyến đi, còn Spark và mọi người thì lo lắng không yên.
Khi đến gần nhà Tugboat vào sáng Giáng Sinh, cảnh tượng trước mắt khiến Spark nghẹn lòng: quà vẫn còn nguyên, ba đứa trẻ đang khóc, bố mẹ hốt hoảng gọi tên chú chó. Không có Tugboat, buổi sáng Giáng Sinh của gia đình ấy hoàn toàn tan vỡ.
Cuối cùng, ông già Noel chỉ nhẹ nhàng vỗ về Tugboat và để chú tự chạy về nhà. Trong chớp mắt, Tugboat lao qua tuyết, trở về vòng tay gia đình trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Nước mắt lần này là nước mắt của niềm vui.
Nhìn cảnh ấy, Spark hiểu ra rằng Giáng Sinh không chỉ là quà tặng, mà còn là những điều yêu thương không thể thay thế. Ông già Noel mỉm cười và nói: “Không có Tugboat thì sẽ không có Giáng Sinh.” Và Spark biết ông nói đúng.
Cả đoàn trở về Bắc Cực trong niềm vui trọn vẹn, chụp thêm một bức ảnh kỷ niệm. Một Giáng Sinh nữa lại được cứu vãn – theo cách không ai ngờ tới.
Dưới đây là bản gốc tiếng Anh được thể hiện bởi giọng đọc của Sutton Foster.
Gợi ý tương tác sau khi đọc
Sau khi đọc xong câu chuyện, phụ huynh có thể cùng con trò chuyện và tương tác nhẹ nhàng để giúp bé nhớ lại nội dung và hiểu rõ ý nghĩa của Giáng Sinh. Hãy hỏi con xem chuyến đi của ông già Noel đã gặp khó khăn gì, vì sao mọi người lại lo lắng khi phát hiện chú chó Tugboat ở Bắc Cực, và điều gì đã khiến buổi sáng Giáng Sinh của gia đình Tugboat trở nên trọn vẹn trở lại. Phụ huynh cũng có thể cùng con đóng vai: một người làm ông già Noel, một người làm yêu tinh Spark, để kể lại đoạn con thích nhất trong câu chuyện. Cuối cùng, hãy khuyến khích con chia sẻ suy nghĩ của mình bằng câu hỏi như: “Theo con, Giáng Sinh không chỉ là quà tặng thì còn là điều gì nữa?” – từ đó giúp trẻ ghi nhớ câu chuyện và cảm nhận được giá trị của yêu thương, trách nhiệm và sự quan tâm đến người khác.
